Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

Vài lời với Ts Vũ Quang Việt và những lời chém gió trên BBC Việt ngữ

Một người bạn thân của tôi đã giới thiệu cho tôi bài viết trên BBC Việt ngữ :
‘TQ tham nhũng hiệu quả hơn VN’
Trong đó là bài phỏng vấn của BBC Việt ngữ với Tiến sĩ Vũ Quang Việt , một chuyên gia kinh tế hàng đầu , từng làm việc cho Liên Hiệp Quốc , trong bài viết ông đề cập đến sự khác biệt giữa đội ngũ lãnh đạo Việt Nam hiện nay với đội ngũ lãnh đạo Trung Quốc và chỉ ra đấy là sự khác biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc , qua đó muốn chỉ trích chính quyền đương thời . Ở cuối bài viết , chúng ta có hân hạnh được nhìn thấy một đoạn chém gió kinh điển thường thấy trong những bài viết của BBC Việt ngữ .
I BBC Việt ngữ và thủ đoạn tuyên truyền kiểu mới .
Trước kia , tức là khi mạng Internet ra đời và du nhập vào nước ta , BBC Việt ngữ thường gộp chung Việt Nam-Trung Quốc vào 1 cái rọ và dán lên đấy dòng chữ : Nghèo đói , chậm tiến . Và chỉ chung rằng căn bệnh nghèo đói và chậm tiến ấy là biểu hiện chung nhất và duy nhất của những nhà nước kiểu như Việt Nam và Trung Quốc , qua đó mong muốn kích động Việt Nam cần thay đổi chế độ .
Khốn nạn thay hay hài hước thay là mấy năm nay TQ phát triển mạnh thành siêu cường , một nền kinh tế với tốc độ phát triển kinh hoàng mà nước Anh đang ngước nhìn còn nước Mỹ chạy không dám ngoái đầu lại , BBC Việt ngữ không dám nhốt Việt Nam và Trung Quốc vào một cái rọ nữa mà phải phân nó ra vì sợ cứ nhốt chung như thế thì sẽ "ảnh hưởng đến công cuộc khai sáng vĩ đại của BBC và con em cờ vàng " . Thế là từ đấy hàng loạt các bài báo chỉ ra sự khác biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc , chỉ ra đến sh**t TQ cũng thơm hơn cơm Việt Nam , điều đó từng được tôi phản ánh trong bài viết
Tiến sỹ Vũ Minh Khương đừng nói mò về Trung Quốc (trên BBC)

Tuy nhiển có lẽ những gì tôi viết ra chẳng khác nào tiếng chửi đổng nên họ vẫn tiếp tục viết , viết và viết thêm nữa, mời những ông tiến sĩ kinh tế hoành tráng nhất chịu chấp nhận phỏng vấn để lái theo hướng họ muốn là hạ cấp Việt Nam nhất có thể và tôn vinh TQ nhất có thể .Và Việt Nam yếu đuối , TQ mạnh mẽ luôn được BBC để ý đến , không tin mời bạn cứ kiểm nghiệm .
II Tiến sĩ Vũ Trác Việt nói bừa =)
Đại học Bắc Kinh và Thanh Hoa thì tôi biết nhưng chẳng hiểu trường Đại học Phúc Kiến là đại học nào , ở đâu , Ở Phúc Kiến chỉ có đại học Phúc Châu là gần giống nó , nhưng than ôi , trường Phúc Đại ( đại học Phúc Châu -福州大学-FRU ) thì xếp tận thứ 42trong số các trường Đại học ở TQ dù nó nằm trong dự án  211 , và nhất là trong số các ủy viên thường trực bộ chính trị đảng cộng sản TQ các khóa 16,17,18 thì tôi chưa thấy ai tốt nghiệp trường này . Có lẽ ông Vũ Quang Việt chém gió nhỡ lời , có lẽ ông định nói đến Phúc Đán , đại học với phương châm : "Bác học nhi đốc chí , thiết vấn nhi cận tư" rất nổi tiếng mà tôi coi là kim chỉ nam chém gió , tuy nhiên hình như cũng chẳng có ai trong số các ủy viên thường vụ kia học từ Phúc Đán , tiếc thay .Hay khi ông sợ nói đến từ Phúc Đán làm mất lòng những thành viên Pháp Luân Công hay theo dõi BBC nên ngừng lại chăng ?
Phúc Châu Đại Học
Phúc Đán đại học 

Trong khi đó xin mời nhìn vào đội ngũ của chúng ta , Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng -Tiến sĩ triết học thuộc Viện hàn lâm khoa học xã hội Liên Xô ,một cơ sở cực kì danh giá . Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cử nhân  Luật khóa 90-95 của chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở Đại học Tổng hợp TP.HCM , thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng Cử nhân Luật. Lý luận chính trị Cao cấp ,Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng -Tiến sĩ kinh tế tại Bulgari ,Phó chủ tịch QH  Thạc sĩ kinh tế chuyên ngành tài chính tín dụng, Cử nhân Chính trị và nhất là ông Nguyễn Thiện Nhân Giáo sư – Tiến sỹ  thạc sỹ quản lý cộng đồng tại Trường Đại học Oregon (Mỹ) và khóa đào tạo chuyên gia thẩm định dự án đầu tư tại Trường Đại học Harvard (Mỹ) có kiến thức uyên bác về kinh tế .
Như vậy nói trình độ của lãnh đạo cấp cao Việt Nam so với Trung Quốc hoàn toàn không thua kém , nhất là so với ngài tiến sĩ nói bừa Vũ Quang Việt thì cao hơn nhiều .Chắc có lẽ ngài Vũ Quang Việt đang ở một xứ nào đó chứ không phải nước ta , nơi mà ngài nghe hơi thiên hạ để người ta nói PHÚC ĐÁN ngài nói PHÚC KIẾN , khi người ta nói là A , thì ngài nói là B , khi người ta nói SỰ THẬT , thì ngài nói DỐI TRÁ .
III Vũ Quang Việt , BBC và công cuộc ủng hộ độc tài ở Việt Nam 

Thật là kì lạ là trong khi BBC và Vũ Quang Việt đến từ những quốc gia "dân chủ " , nhưng theo cách nói của họ thì họ hoàn toàn ủng hộ cho sự độc tài , độc đoán . Phải chăng bản thân "dân chủ " kiểu phương tây gần gũi tuyệt đối với sự độc tài kiểu Trung Quốc hay bản thân BBC không dám hay không thể cưỡng được sức mạnh của Trung Quốc đang lên nên không thể ngừng nói những lời nói ve vuốt như con chó Bắc Kinh dễ thương ve vẩy cái đuôi phất trần của mình chào đón chủ . Không hề đề cập đến những lời nói như : Họ không biết sử dụng nhân tài , họ không biết đoàn kết , tại sao họ không độc tài như Trung Quốc ?  chúng ta hãy nhìn vào chính nước Anh và xem là họ đoàn kết đến mức Công đảng và Đảng bảo thủ hận chỉ kém mức ném giầy vào mặt nhau .
Âu đành rằng nhóm lợi ích kinh tế là kẻ thù của nhân dân Việt Nam , là kẻ thù của Đảng Cộng sản Việt Nam , tôi căm thù nó , Đảng tôi căm thù nó ,tuy nhiên BBC căm thù nó , tố cáo nó , bôi nhọ nó như thế nghe vẻ không nên không phải vì bản chất nhóm lợi ích chính là biểu hiện sơ khai của Đảng phái , mà nước Anh vốn biểu tượng của lưỡng viện ,lưỡng đảng nghe vẻ là cái đỉnh cao của nhóm lợi ích , đỉnh cao của mâu thuẫn bè phái . Đáng thương thay cho BBC khi bị ngài Vũ Quang Việt chửi thẳng vào mặt là :Nước Anh người ta đánh nhau dưới gầm bàn chứ không phải trên mặt bàn và mỗi chính trị gia Anh đều có lợi ích riêng mâu thuẫn hơn nhiều ở Việt Nam .
Hoặc có chăng ông Vũ Quang Việt không biết lợi ích nhóm là gì và nãy giờ chỉ chém bừa ?

VNV

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Vì sao nền kinh tế Việt Nam thảm haị đến thế?

Sau khi đọc bài viết “Nền kinh tế đang có nguy cơ lao dốc không phanh”, tôi thiết nghĩ nên có đôi lời cần chia sẻ với độc giả. Cũng như tôi, có lẽ những điều tôi sắp nói mọi người đã biết cả rồi, nhưng lạ lùng thay chẳng tờ báo nào viết lại cả. Và có vẻ các nhà kinh doanh ở Việt Nam đều tảng lờ chẳng ai dám thẳng thắn thừa nhận.

Chúng ta hãy dẹp hết những khái niệm, học thuyết hay những ngôn từ phức tạp trong kinh tế đi mà dùng những lời lẽ “bình dân học vụ” nhất mà ai cũng từng biết.
Mọi người có biết một trong những lí do tại sao nền kinh tế Việt Nam thảm hại đến thế không? Đó là do chính con người Việt Nam tạo ra đấy! Mọi người đừng nhảy cẫng lên phản đối, vì tôi cũng là người Việt Nam mà, có thế nên tôi mới biết điều đấy!
- Trên đời này làm gì có dân tộc nào mua nhà thì bằng vàng, mua xe thì bằng USD như người Việt chúng ta? (cho đến khi CP chịu không nổi nữa, điên lên gào: “Tất cả các mua bán, giao dịch ở Việt Nam đều phải sử dụng VNĐ” thì mới miễn cưỡng thôi không chơi USD nữa). Chúng ta cũng không hề yêu Mỹ mà chúng ta yêu dollar Mỹ thôi.
- Thử hỏi cả thế giới này, có dân tộc nào sính ngoại kinh khủng như Việt Nam? Nghe tới đồ khựa, đồ Việt là không chơi, nhưng chỉ cần nghe đồ Nhật đồ Mỹ là chơi tuốt mà chả cần biết là nó cũng "Made in China" cả. Trong cơn thập tử nhất sinh, hoặc khi nhờ bác sĩ kê đơn thuốc người nhà bệnh nhân vẫn "căn dặn" bác sĩ dùng thuốc ngoại cho nó xịn và bỏ ngoài tai lời khuyên của bác sĩ.
- Thử hỏi có doanh nghiệp nào “ngu” như doanh nghiệp tư nhân Việt Nam? Lúc kinh tế hưng thịnh thì bỏ rơi người tiêu dùng trong nước, lao đầu ra thế giới tìm kiếm vài xu lẻ ngoại tệ. Xui thay mới gia nhập WTO thì khủng hoảng kinh tế (nhờ Mỹ cả, cảm ơn cuộc chiến Apganistan của anh nhiều, nó đẩy dân anh ra đường và cả thế giới lao đao !) Thế rồi bán hàng không được, cuống cuồng đâm đầu về đất mẹ dựng vào cái chiêu bài rẻ tiền nhờ truyền thông nhà nước "Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt"?. Vậy cái lúc kinh tế hưng thịnh còn thấy được cơ hội tranh đồng ngoại tệ, các anh ở đâu ? có trưng khẩu hiệu này hay không? Và cả lúc hưng thịnh lẫn khốn đốn. Các doanh nghiệp có thực sự “Ưu tiên cho người Việt dùng hàng Việt chất lượng cao hay không? “.
Các anh có thực sự muốn làm kinh tế Việt Nam sáng sủa lên không, làm người dân Việt Nam giàu có lên không hay chỉ đơn thuần xem Việt Nam như cái phao cứu sinh cho các phi vụ làm ăn vô cùng manh mún của các anh. Câu này tôi gửi thẳng cho các tập đoàn, công ty lớn luôn chứ không chỉ các công ty nhỏ đâu, vì tôi đã theo dõi động tĩnh và hành động các anh trên truyền thông một thời gian dài rồi, từ trước khủng hoảng kinh tế cơ đấy.
Các doanh nghiệp khối nhà nước và cả chính phủ Việt Nam, đầu óc nhìn xa trông rộng của các anh đến đâu? Kể ra thì vô số cái tên thua lỗ như Vinashin, Vinalines, EVN, hay những kẻ chuẩn bị toi mạng ngầm như Petrolimex chẳng hạn. Khi các anh mở rộng khi doanh các anh có biết bài học cơ bản nhất là để kinh doanh bền vững cần phải kinh doanh xoay quanh lõi không?
Ví dụ như anh đóng tàu thì chỉ kinh doanh quanh việc đóng tàu, nguyên liệu mà thôi, đằng này các anh thấy chứng khoán, bất đồng sản, vàng, CN xe hơi, v.v… Các anh lao vào chơi tuốt vì chỉ 1 chữ duy nhất: “Sinh lời”!
Như vậy các anh sụp đổ hoàn toàn không có gì là bất ngờ đối với người dân và các nhà kinh tế hết. EVN bên điện sao không lo các nhà máy điện hạt nhân, phong điện, nhiệt điện đi? Nhảy vào viễn thông làm gì cho thua lỗ?
Vẫn các vấn đề gạch đầu dòng trên, bây giờ xin mời nhìn qua 2 nước nước láng giềng thân cận, một là Nhật Bản mà người Việt ta vẫn hằng ngưỡng mộ và một là “quốc thù” của dân tộc Việt Nam mà ta vẫn hằng ghét cay ghét đắng: Trung Quốc.
Họ có điểm chung gì? Đấy chính là tinh thần dân tộc cực cao.
Khi các doanh nghiệp mới chập chững những bước đầu tiên. Điều mà họ làm là củng cố thị trường trong nước, để tạo hậu phương vững chắc cho doanh nghiệp, tạo một “không gian sinh tồn” riêng cho doanh nghiệp. Nên khi ra biển lớn đã đầy rẫy kinh nghiệm trong nước, từ triết lý, phong cách để thiết kế sản phẩm, chiều lòng khách hàng cho đến các chiến lược marketing đã chuẩn bị sẵn, có hậu phương vững chắc nên kinh doanh vô cùng thành công.
Một số cái tên có thể tạm nêu ra đó là Toyota, Panasonic, Mitsubishi, … của Nhật hay thậm chí là Huewei, ZTE của Trung Quốc.
Cho nên, nếu vô tình có xảy ra khủng hoảng thì vẫn có hậu phương, vẫn có đấy 1 đội ngũ người dùng quê nhà “vô cùng đông đảo và hung hãn” sẵn sàng tiêu thụ sản phẩm nội để cứu chữa công ty. Đó là lí do tại sao nhiều tập đoàn Nhật gặp khủng hoảng cũng không đến nỗi phá sản như Việt Nam, họ chỉ suy giảm mà thôi.
Tôi lấy ví dụ trong ngành mà tôi khá rành, đó là hàng công nghệ cao. Món tiêu biểu: điện thoại Nhật! Điện thoại nắp gập của Nhật cấu hình còn khủng hơn điện thoại của thế giới. khi các điện thoại thế giới độ phân giải tối đa là 8MP thì Nhật đã là … 15MP, khi ở Mỹ mới chậm chững ra dòng Nexus đầu tiên của google thì nắp gập Nhật đã có CPU 1Ghz . Tôi đọc bài báo mà tưởng mình nhìn nhầm, còn độ bền điện thoại ? khỏi bàn cãi, điện thoại Nhật bền đến độ đập cũng không hỏng, chứ không phải như điện thoại các hãng gập lên gập xuống vài lần đứt dây màn hình.
Còn về độ ưu tiên cho khách hàng trong nước? Có những đĩa game mà muôn đời không bao giờ họ xuất ra nước ngoài, dẫu cho fan thèm rỏ nước dãi, nếu họ bán họ sẽ thu lợi nhuận lớn nhưng họ chỉ cần sản xuất để phục vụ trong nước mà thôi. Còn người nào thèm thì mặc kệ!
Có ai biết tại sao điện thoại Nhật không gắn sim mà lại tích hợp luôn sim vô điện thoại? Một trong những lí do đấy là để điện thoại không bị xách tay ra nước ngoài, phá mã rồi bán. Ba tôi đi Nhật nói họ còn cấm không cho đem điện thoại họ ra khỏi nước Nhật.
Họ chỉ muốn bán những thứ tốt nhất cho dân họ mà thôi, cho nên nếu các bạn thấy coi phim mà thấy ở Nhật sài iPhone thì đó chỉ là lời nói dối rẻ tiền thôi, chỉ là Apple ngầm đưa tiền để quảng cáo Macbook, iPhone, iPad thôi. Vì số lượng iPhone bán ở Nhật làm sao nhiều bằng ở … Việt Nam! (ai kinh doanh điện tử xin vui lòng kiểm chứng xem tôi nói có đúng không nhé!).
Còn bây giờ ta nói về anh láng giềng sát nách chúng ta, Trung Quốc. Chúng ta thường hay “khen” trình độ ếch nhái thượng thừa trong các sản phẩm copy của Trung Quốc nhưng liệu chúng ta có hỏi ngược lại một câu là những sản phẩm ấy copy ấy tiêu thụ thế nào không? Chính mớ dân số 1 tỷ 4 đấy tiêu thụ.
Dù rằng nói ra thì vẫn có tranh cãi là tại nghèo họ mới tiêu thụ mớ đồ rẻ tiền, nhưng liệu khi có những thương hiệu “tàu” mạnh, liệu họ còn mua iPhone nữa không?
Đó chỉ là dẫn chứng sơ lược vì nếu kể tiếp về tinh thần sính nội và dân tộc cao của Nhật Bản, Trung Quốc thì mấy chục trang giấy cũng không hết được.
Điều tiếp theo cần bàn đến là cái thói bảo hộ của chính phủ chúng ta và cái thói “chó cậy gần nhà” của doanh nghiệp nhà nước. Một dẫn chứng duy nhất thôi nhé: Beeline. Thế có ai tự hỏi phần chìm của tảng băng, phần lí do tại sao rút vốn không được trưng lên mặt báo chính thống ấy là gì hay không?
Ta hãy tập xâu chuỗi các vấn đề lại một tý, ngay trước thời điểm Beeline rút khỏi Việt Nam, hãng này đã đánh một cú rất mạnh trong kinh doanh: Đó là gói cước tỷ phú mà người tiêu dùng Việt Nam vô cùng thích thú. Và chuyện gì đã xảy ra?
Ngay tức khắc các doanh nghiệp trong nước, hay nói thẳng là doanh nghiệp nhà nước thay vì tìm cách tung chiêu cạnh tranh lành mạnh thì lại rỉ tai Cục Viễn thông - Bộ Thông tin và Truyền thông để tìm kiếm một lệnh cấm, phạt cho Beeline. Và Beeline nói gì? Họ im lặng.
Kết quả là vài tháng sau đấy. VimpelCom lặng lẽ rút vốn khỏi Việt Nam mà lí do thì rất loanh quanh. Sự thực là sao? Là họ sợ chính phủ Việt Nam quá, bênh vực “gà nhà” quá! Doanh nghiệp Việt Nam chơi bẩn quá.
Bây giờ ta sẽ nói đến mặt tối nhất của vấn đề viễn thông. Mọi người có ai tự hỏi tại sao chỉ có mỗi VimpelCom của Nga vào Việt Nam kinh doanh viễn thông không? Tại sao không có AT&T (Mỹ), Vodafone (Úc), NTTDocomo (Nhật), ZTE (Trung Quốc)? Đó là vì đối tác Nga từ xưa (là Liên Xô) đã thân thiết với Việt Nam, nên họ kinh doanh chỉ thuần kinh doanh và không có mưu đồ chính trị gì cả.
Còn những nhà mạng trên như tôi kể tên, đặc biệt là AT&T và Vodafone thì chúng ta sẽ tha hồ thấy các sản phẩm “có vấn đề” tràn ngập điện thoại mình, góp thêm việc cho ngành an ninh. Đây cũng là một trong những lí do rất tế nhị khi để đối tác kinh doanh ở Việt Nam.
Thêm vào đó, Beeline cũng đâu có vào Việt Nam được một mình. Mà phải hợp tác với Gtel. (Còn nhìn lại các nhà mạng Việt Nam hiện tại xem, VNPT (Vinaphone, Mobifone) hay Viettel, hai “thằng” đứa thì con đẻ nhà nước, đứa thì … con hoang của chính phủ. Hỏi xem tại sao không “chó cậy gần nhà”? Khi ngành công nghiệp viễn thông ở Việt Nam đã đạt đến độ bão hòa, đây là lúc cho các anh vung cánh phát triển ra khỏi đất nước, các anh có lượng người dùng mạnh thì yên tâm ra khỏi bóng mẹ rồi đấy. Đầu tư đi, thiếu gì nơi hứa hẹn như Châu Phi? Châu Mỹ La Tinh, sao cứ tiếp tục bám váy mẹ (Chính phủ) để chăn dắt gà nhà (người Việt) vậy?
Movitel ở Mozambique chỉ là 1 dự án đầu tư rất nhỏ của Viettel cho Châu Phi mà thôi, trong khi các anh thừa sức làm hơn thế vì viễn thông là thế mạnh của Việt Nam mà? “Bao cấp” luôn cho Viễn thông 2G và internet ADSL Việt Nam đi, rồi 2 anh hợp sức “chống Mỹ” ở USA hay tấn công vào Châu Phi, Châu Mỹ? Venezula, Cuba luôn mở rộng vòng tay chào đón đồng minh thân thiết cơ mà?
- Vấn nạn nữa, đó chính là trình độ “làm giá” của người Việt. Tôi nhớ mãi một câu nói của một chuyên gia kinh tế đến Việt Nam mà thầy tôi thuật lại: “Không thấy một đất nước nào như Việt Nam, một người bán hàng tăng giá là đồng loạt mọi người đều tăng” Mà khi xuống giá chẳng có ai muốn xuống, giá cứ giữ mãi thế thôi, hoặc tăng!
Ví dụ: Cổng trường học buổi tối của tôi, từ khi khủng hoảng kinh tế đến nay, giá giữ xe máy từ 2.000 đồng lên 3.000 đồng và cứ đứng đấy nhìn, không thèm xuống mặc dù khủng hoảng đã hết, ai cũng than nhưng chẳng ai dám ý kiến, rồi thế mỗi ngày trôi qua, thu lời hơn 1.000 đồng, 500 đến 1.000 chiếc xe trong một đêm, “tích tiểu thành đại” thì liệu có ít không?
Bác Sen ơi, bác đừng lo vấn đề đại biểu quốc hội nữa, về coi trường Nhân Văn của mình từ cái khâu nhỏ nhất là giữ cửa đi, lo ba cái việc “đao to búa lớn” quá mà hiệu quả thực chả đến đâu. Trong khi sinh viên trường thì bức bối với gửi xe, với phòng công tác học sinh – sinh viên (nhiều lúc làm mình nhầm tưởng vào lộn sở thuế hay phòng nhà đất của chính phủ - trình “hành dân” cũng tương đương như thế).
Honda làm giá xe máy kinh khủng như vậy (đừng hỏi tôi đưa dẫn chứng chứng minh nguyên nhân làm giá, kẻo bài viết lại dài thêm vài trang), mà lãnh đạo Việt Nam lờ đi không thèm phạt, hóa đơn giả giá sai rành rành, nhưng vẫn “chăn” dân đến chục năm rồi. Tâm thức người Việt vốn trọng bền sâu, thích ổn định nên tâm lý xe Honda Nhật tốt nên muôn đời Honda Việt Nam vẫn tốt dù Yamaha, Suzuki cũng không hề kém cạnh.
Bó rau muống ngoài chợ từ 2.000 đồng lên 3.000 đồng cách đây 5 năm và tôi đoán chắc giờ phải hơn thế nhiều, nhưng có mấy khi thấy giảm giá không hay chỉ tăng?
Trên đây là những gạch đầu dòng điểm qua các lý do tiêu biểu nhất trả lời cho câu hỏi: “Tại sao nền kinh tế đang nguy cơ lao dốc không phanh”.
Tóm lại ta thấy cái lí do lớn nhất khiến không chỉ nền kinh tế, mà toàn bộ xã hội xã hội “lao dốc không phanh” (ví dụ như chuyện cướp, giết, hiếp, tai nạn, tham nhũng v..v tràn lan), đó chính là Ý THỨC CỦA CON NGƯỜI VIỆT NAM.
Dân không sính ngoại thì làm sao đồng tiền mất giá? đồng tiền mất giá mới dẫn đến lạm phát. Rồi chính người dân than rồi chửi chính phủ kém. Làm chính phủ đi rồi sẽ thấy họ bù đầu khốn khổ với tính cách thất thường của người dân Việt Nam như thế nào, phải “ở trong chăn mới biết chăn có rận” nhé!
Doanh nghiệp tư nhân bao giờ mới có tầm nhìn đủ xa trong việc xây dựng thương hiệu bền vững? Trong việc đem lại sức mạnh cho nền kinh tế Việt Nam? Nếu cho một bài thuốc thử: doanh nghiệp anh đang vững mạnh, bảo các anh hy sinh đi để cứu cả nền kinh tế, các anh có dám chấp nhận sẵn sàng hi sinh phá sản ra đường để cứu cả nền kinh tế Việt Nam hay không?
Nếu các anh mạnh dạn gật đầu: “Có” thì tức là các anh chắc chắn sẽ kiếm được con đường vững chãi nhất cho mình. Yên tâm doanh nghiệp anh sẽ tìm được hướng đi tốt và không sợ phá sản vì sẽ được chính phủ, người dân tin yêu mà chống lưng cho khi ra biển lớn (cùng lắm là tăng trưởng … âm vài tháng là cùng). Doanh nghiệp là ai? không phải là dân đi làm kinh doanh thành ra doanh nghiệp à, doanh nghiệp sai lầm đổ vỡ không phải là người dân sai lầm à? Đó là vấn đề ý thức.
Chính phủ là ai? quan chức là ai? Họ không phải dân đen, nhờ may mắn mà lên nắm quyền lực à? Khi còn là dân đen, ta thường chửi xéo lũ quan làm tham nhũng, là hành dân, nhưng rồi khi chúng ta leo lên cái ghế đấy ngồi, liệu chúng ta không lãng phí của công, tham nhũng, hay coi thường chính dân đen hay không? Thói đời là thế. Gặp người nghèo thì ta khinh, gặp người giàu thì ta ghen ghét. Vẫn là vấn đề ý thức.
Chính phủ muốn con mình cứng cáp (các tập đoàn nhà nước), thì dìu như vậy là đủ rồi, hãy thả ra cho chúng nó tự bơi đi, tụi nó mà chìm tụi nó sẽ tự có kinh nghiệm mà đứng lên. Đừng dùng pháp luật hay các chính sách bảo kê nó.

Nếu tất cả các thành phần tôi kể phía trên mà tự mình nâng tầm ý thức lên cao hơn, thì liệu chúng ta còn thấy đồng tiền Việt Nam yếu đuối như bây giờ không? Thì liệu có cần công an “đứng đường” canh đua xe không? Liệu có tai nạn giao thông nữa không? Liệu còn tham nhũng không và cuối cùng, có giải quyềt được bài toán “Nền kinh tế đang có nguy cơ lao dốc không phanh“ không ? Chắc chắn là được, hoàn toàn có thể.

Vậy cá nhân tôi thì sao ? Tôi thực ra là một người khá cầu toàn một chút, tôi chỉ chọn thứ gì tốt nhất (tốt nhất với tôi sẽ có những tiêu chuẩn lựa chọn riêng), và nếu hàng Việt đáp ứng yêu cầu của tôi (không cần phải tốt vượt trên hàng ngoại) thì tôi hoàn toàn chọn sài ngay mà không cần phải đắn đo suy nghĩ!
NIGHTMOONLIGHT
Nightmoonlight ( moonlightofthenight@gmail.com) /Redvn

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

THOÁT TRUNG HAY THOÁT CỘNG ? Nước Mỹ cần phải thực hiện ngay quyền của họ !

Trước hết tôi cảm thấy kì lạ cho những kẻ luôn luôn kêu gào cái sự ngu ngốc lịch sử dân tộc Việt Nam như cái đài Á Châu Tự Do đang là khi họ không biết rằng khi cả thế giới này đang đi đêm với Trung QUốc , khi Đặng Tiểu Bình vẫn đang mặc áo cao bồi Mỹ trên đất Mỹ để lớn miệng láo xược vu khống Việt Nam dưới tiếng vỗ tay của Mỹ và các đồng minh thì Việt Nam , cả dân tộc đã trước sau một lòng "dạy " cho Trung Quốc một bài học về sự bành trướng .
Khi cả thế giới đang "sát cánh bên nhau " ủng hộ , hỗ trợ cho tập đoàn Khờ Me đỏ tàn sát , diệt chủng nhân dân Cam Pu Chia thì Việt Nam đã được Đảng lãnh đạo đập tan toàn bộ bè lũ này trong vài ngày ngắn ngủi .
Vậy , câu hỏi đặt ra là Việt Nam cần thoát Trung , thoát Cộng hay chính nước Mỹ cần như thế ? Hiện nay Mỹ là nước nhập siêu từ Trung Quốc khi kinh ngạch thương mại của Mỹ và Trung Quốc năm 2012  Xuất khẩu đạt 141.000.000.000 $; Nhập khẩu đạt 439.000.000.000 $. Hàng hóa và dịch vụ của Mỹ thâm hụt thương mại với Trung Quốc là 298.000.000.000 $ vào năm 2012.[trang web chính phủ Mỹ ) Trong khi Mỹ chỉ là người xuất khẩu đứng thứ 3 vào Trung Quốc thì bản thân Trung Quốc lại là nhà xuất khẩu lớn nhất vào Mỹ . 
Trung Quốc hiện nay cũng là chủ nợ lớn nhất của Mỹ cũng như có kho dự trữ Đô la Mỹ lớn nhất thế giới . Vậy nước Mỹ chẳng khác gì đang lệ thuộc vào Trung Quốc dưới cái nhìn của những nhà "dân chủ , trí thức Việt Nam ".
Thực tế và hiển nhiên đã chứng minh rằng nước Mỹ phải Thoát Trung ngay lập tức và luôn bây giờ , nước Mỹ đã và đang bị Trung Quốc hóa , những đứa trẻ người Trung Quốc được sinh ra ở Mỹ ngày càng tăng , và bản thân nó lại 100% người Trung QUốc và tất thảy đó chỉ là những âm mưu của chính quyền Trung Quốc .
Người công nhân Mỹ đang bị thất nghiệp ngày càng nhiều , khốn khổ và đau xót thay khi phần lớn những công việc của họ đã bị những người Trung Quốc "láng giềng " cướp mất , hàng hóa Mỹ cũng đang bị Trung Quốc hóa , từ đồ chơi cho những đứa trẻ , đến cái I phone của những người trưởng thành và đến máy trợ thính cho người cao tuổi , tất thảy là một ác Made in China !
Hơn lúc nào hết , nước Mỹ cần phải thoát Trung , phải thoát Tư Bản , thoát Dân Chủ , thoát Cộng Hòa ngay vì chính họ đã tiếp tay cho điều đó .
Tôi ngờ rằng đài RFA cũng đang bị Trung Quốc hóa khi số người làm trong phần tiếng Trung có lẽ ngày càng tăng lên và trong số máy móc họ dùng nhất định phải có tỉ lệ đồ Trung QUốc trên 10 % 
Khi người Mỹ bàn đến việc chống chủ nghĩa Cộng sản , hơn lúc nào hết họ phải cùng lúc ngồi ngay xuống và hãy chống chủ nghĩa bành trướng hơn , phải nhận diện đúng kẻ thù của họ là ai , đừng tiếp tục u mê nữa !

Tôi mượn đầu đề bài viết trên trang mạng của đài RFA để đặt tên cho tít bài viết của mình. Mới nghe tít này nhiều người chắc hẳn sẽ đặt vấn đề tại sao có “thoát Trung” và luận điểm “thoát Trung hay thoát Cộng” là như thế nào?

Trước hết luận giải về vấn đề “thoát Trung”. Đây là quan điểm mới được đưa ra gần đây, nhất là từ khi Trung Quốc gia tăng các hoạt động xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên biển Đông, đụng chạm tới tình cảm thiêng liêng nhất của người dân Việt Nam là tinh thần yêu nước, đặt Việt Nam trước nguy cơ bị xâm phạm về chủ quyền lãnh thổ. Trước tình hình đó, Nhà nước và nhân dân Việt Nam phải làm tất cả mọi biện pháp cần thiết và có thể để bảo vệ chủ quyền. Và ý kiến “thoát Trung” được một số người nêu ra như là một trong những cách để bảo vệ chủ quyền. Nếu quý vị tìm trên mạng sẽ thấy khá nhiều các bài viết, thậm chí là cuộc thảo luận bàn về vấn đề này.

Tuy nhiên theo tôi đặt vấn đề “thoát Trung” là không hợp lý. Bởi nói tới từ “thoát” nghĩa là thừa nhận từ lâu nay Việt Nam ta vẫn bị lệ thuộc vào Trung Quốc, vẫn bị Trung Quốc kìm kẹp nay Việt Nam phải tìm cách thoát ra?

Khẳng định không có điều này. Việt Nam ta từ bao đời nay luôn giữ vững sự độc lập, tự chủ nhất là trước Trung Quốc. Trung Quốc với tư tưởng bành trướng Đại Hán luôn muốn thôn tính Việt Nam, biến Việt Nam thành một “quận” của Trung Quốc, đồng hóa về văn hóa với Việt Nam. Thế nhưng người Việt quật cường không bao giờ để cho Trung Quốc đồng hóa. Bao nhiêu cuộc chiến tranh xâm lược của người Trung Quốc đối với Việt Nam đã thất bại. Bao nhiêu âm mưu đồng hóa Việt Nam về văn hóa đã phá sản. Việt Nam vẫn giữ nguyên bản sắc văn hóa của mình. Vậy cớ làm sao lại đặt vấn đề “thoát Trung”. Đặt vấn đề như thế là tự hạ thấp Việt Nam mình rồi.

Đối với vấn đề thứ hai: một số ý kiến cho rằng “thoát Trung là thoát Cộng”. Về cơ bản tôi biết ý này chủ yếu xuất phát từ một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện cảm, thậm chí là thù địch nhà nước CHXHCN Việt Nam. Đây là những người không mong muốn chế độ XHCN ở Việt Nam tồn tại. Do đó họ đang cố tình lợi dụng tâm lý bảo vệ chủ quyền của nhân dân để kích động, lèo lái từ vấn đề “thoát Trung ” sang vấn đề “thoát Cộng”.

Tôi biết lý lẽ của họ đưa ra là Trung Quốc với Việt Nam cùng là nước XHCN, cùng chế độ chính trị do đó họ quy kết rằng Việt Nam chịu những sự lệ thuộc, chi phối của Trung Quốc. Do đó để “thoát Trung” cần phải “thoát Cộng”. Điển hình như các quan điểm sai trái của ông Nguyễn Quang A trong cuộc thảo luận “Làm sao để thoát Trung” do ông Chu Hảo tổ chức tuần vừa rồi mà Viễn tôi đã phê phán.

Đây rõ ràng là một thủ đoạn rất thâm hiểm. Nó dễ đánh lừa người dân theo kiểu tính chất bắc cầu: Trung Quốc là nước XHCN, Việt Nam cũng là nước XHCN dẫn tới muốn thoát Trung phải thoát khỏi chế độ XHCN.

Tuy nhiên như đã khẳng định mặc dù Trung Quốc và Việt Nam có quan hệ hợp tác, có cùng chế độ chính trị nhưng Việt Nam không bao giờ lệ thuộc vào Trung Quốc mà luôn có sự độc lập, tự chủ. Ngay cả đối với chế độ XHCN thì mỗi nước cũng tự xây dựng cho mình những mô hình CNXH phù hợp nhất với quốc gia mình. Mô hình XHCN ở Việt Nam đang xây dựng hiện nay không thể nói đó là mô hình XHCN của Trung Quốc. Do đó càng không thể nói Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc về chế độ chính trị.

Do đó đặt vấn đề “thoát Trung phải thoát Cộng” là hoàn toàn sai lầm. Đây thực chất là các luận điệu tuyên truyền chống phá Nhà nước Việt Nam. Giữa vấn đề bảo vệ chủ quyền với chế độ chính trị là hai vấn đề khác nhau. Nếu bây giờ thay đổi chế độ chính trị thì nhãn tiền là Việt Nam sẽ rơi vào bất ổn chính trị, lúc đó đừng nói tới bảo vệ chủ quyền mà miếng cơm, manh áo của người dân cũng khó lòng giữ được.

Khẳng định lại quan điểm “thoát Trung phải thoát Cộng” là quan điểm hoàn toàn sai lầm, sai lầm từ cách đặt vấn đề của nó. Đồng thời đây cũng là luận điệu hết sức nguy hiểm.

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Tuần báo Bắc Kinh công kích thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng , chia rẽ đất nước Việt Nam


Trung Quốc tưởng rằng Thủ tướng Việt Nam đang thân cô thế cô, tưởng chỉ có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đủ bản lĩnh dám đương đầu với Trung Quốc. Nên họ ra sức sử dụng truyền thông để “tổng công kích” cá nhân Thủ tướng Việt Nam.

Khi nhà cầm quyền Trung Quốc tự lột cái mặt nạ “4 tốt” và “16 chữ vàng” trên Biển Đông bằng hành động kéo cái giàn khoan Hải Dương-981 (Haiyang Shiyou 981) vào vùng biển Việt Nam, thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người lãnh đạo đầu tiên lên tiếng phản đối. Và trên khắp các diễn đàn quốc tế lớn nhỏ mà Thủ tướng tham dự, ông đều lên án mạnh mẽ hành động xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Cụ thể, tại Hội nghị cấp cao ASEAN (Myanmar ngày 11/5), Thủ tướng đã lên án mạnh mẽ hành vi xâm lược của phía Trung Quốc. Còn tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới về Đông Á (Philippines ngày 21/5), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mạnh mẽ tuyên bố trước báo chí quốc tế: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó… Có lẽ như tất cả các nước, Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế”…

Mặc những lời đe dọa thách thức từ phía Trung Quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn không hề tỏ ra nao núng, thể hiện một ý chí quyết tâm cao độ, không chùn bước trước Trung Quốc. Hành động quyết liệt nhưng tỉnh táo, buộc Trung Quốc phải rút giàn khoan. Có lẽ chính vì vậy mà Thủ tướng trở thành cái gai trong mắt nhà cầm quyền Trung Quốc.

Thế nên, mới đây, khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến nhà máy đóng tàu Hạ Long, thị sát tàu kiểm ngư KN 781, liền được báo chí Trung Quốc tập trung chú ý theo dõi. Trang mạng quân sự sina của Trung Quốc hôm 5/6 lập tức xuyên tạc, bình luận rằng, điều đáng chú ý là, khi thị sát Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đội mũ cối quân dụng màu xanh truyền thống của Việt Nam như đang gửi thông điệp “cứng rắn” trên Biển Đông trước hành vi (xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của phía Trung Quốc).

Tờ Tuần báo Bắc Kinh ngày 9/6 tiếp tục có bài kích động, tạo hiểu nhầm trong dư luận về cái gọi là “sự chia rẽ trong ban lãnh đạo Việt Nam” trong quan hệ với Trung Quốc, bất chấp thực tế các nhà lãnh đạo cấp cao Việt Nam đã lên tiếng phản đối các hành vi gây hấn của Trung Quốc với Việt Nam trên Biển Đông.

“Những gì làm phức tạp vấn đề là quan điểm về quan hệ Việt – Trung khác nhau rất nhiều giữa các nhà lãnh đạo Việt Nam”, Tuần báo Bắc Kinh kích động. Với luận điệu xuyên tạc, đâm bị thóc chọc bị gạo hòng chia rẽ người Việt, tờ báo Trung Quốc vu cáo trắng trợn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Trong khi những người ủng hộ Trung Quốc nhấn mạnh tầm quan trọng của quan hệ hữu nghị Việt – Trung thì một số lãnh đạo cấp cao mà đại diện là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bám vào giáo điều, đặt lợi ích quốc gia lên trên tất cả mọi thứ khác, một quan điểm kích thích chủ nghĩa dân tộc và những người trẻ tuổi”?!

Đúng! Lợi ích quốc gia, dân tộc là trên hết, quan trọng hơn rất nhiều một thứ “quan hệ hữu nghị viển vông” nào đó. Đây là bài học người Việt đã rút ra sau rất nhiều biến cố, mà trong số đó có phần “đóng góp không nhỏ” của gã láng giềng lớn xác nhưng chơi bẩn, thường tìm cách đâm sau lưng đồng chí, bạn bè.

Và không chỉ Việt Nam, trong quan hệ quốc tế ngày nay, quốc gia nào cũng đặt lợi ích quốc gia, dân tộc mình lên trên. Điều khác nhau ở chỗ, những nước văn minh thì bảo vệ lợi ích chính đáng và hợp pháp, trong khi những kẻ ngụy quân tử thì chỉ thích vơ vào, biến của người khác thành của mình và bất chấp mọi thủ đoạn, kể cả đâm bạn sau lưng.

Chưa hết, bất chấp thực tế những nỗ lực không ngừng của chính phủ Việt Nam và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để ổn định tình hình, hỗ trợ doanh nghiệp, đồng thời tiếp tục chỉ đạo các lực lượng chức năng cuả Việt Nam đối phó với dã tâm, thủ đoạn bành trướng của Bắc Kinh trên Biển Đông. Tuần báo Bắc Kinh tiếp tục vu cáo Thủ tướng Việt Nam “chỉ đạo, xử lý không hiệu quả” cái gọi là “bạo loạn chống Trung Quốc”?!. Tờ báo này lật lọng rằng, việc chính phủ Việt Nam nhanh chóng xử lý một số đối tượng gây rối, ổn định tình hình là do “áp lực từ Trung Quốc”…

Người Việt Nam đủ tỉnh táo để hiểu rằng, hoạt động gây rối của một số đối tượng lợi dụng các cuộc tuần hành yêu nước, phản đối Trung Quốc bành trướng Biển Đông, xâm phạm vùng biển chủ quyền Việt Nam để gây tổn hại cho một số doanh nghiệp nước ngoài đã bị nhà nước Việt Nam nghiêm trị, đồng thời động viên và giúp đỡ kịp thời các doanh nghiệp ổn định sản xuất. Đây đâu phải chỗ để tờ báo Trung Quốc nói lời ly gián, chia rẽ người Việt.

Tuần báo Bắc Kinh còn lo sợ Việt Nam sẽ làm gương cho Philippines chống lại tham vọng bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc trên Biển Đông và việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố sẽ dùng mọi biện pháp hòa bình để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, trong đó bao gồm biện pháp pháp lý đã khiến tờ báo này lo sợ sẽ “ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Việt – Trung”, thật nực cười!

Một thái độ trịch thượng của kẻ cả muốn đồng hóa cả các nước láng giềng thành “chư hầu” của Trung Quốc. Nhưng điều này sẽ không bao giờ xảy ra.

Trung Quốc đã quá đà, dồn Việt Nam đến chân tường mà quên mất câu: “con giun xéo lắm cũng quằn”. Người Việt Nam có câu: “Giàu thì phải Sang – Nghèo nhưng không hèn”. Và đúng như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã dõng dạc tuyên bố: “Chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”. Phải chăng, chính những tuyên bố đanh thép của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khiến Trung Quốc phải “đứng ngồi không yên”, phải lo lắng, suy nghĩ để rồi bày mưu tính kế để loại trừ?

Nếu Trung Quốc nghĩ rằng Thủ tướng Việt Nam đang đơn độc thì Trung Quốc đã nhầm to. Thủ tướng Việt Nam không hề đơn độc mà tất cả các lãnh đạo Đảng, Nhà nước và toàn thể nhân dân Việt Nam đều kề vai sát cánh, đồng lòng cùng Thủ tướng trong công cuộc bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.

Dân tộc Việt Nam, bất luận thời nào đều có quan điểm rõ ràng nhất quán như một lời thề của hồn thiêng sông núi là, cho dù kẻ thù có mạnh đến đâu, hung hãn đến đâu cũng chẳng bao giờ sợ, nếu xâm phạm vào chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc thì đều bị đánh đuổi, nghĩa là sẵn sàng chấp nhận chiến tranh, dù rất yêu chuộng hòa bình. Không ai, đặc biệt là Trung Quốc, nghi ngờ về điều này vì lịch sử đã chứng minh.

Không rõ tinh thần yêu nước của dân tộc Trung Hoa như thế nào, bởi vì từ xưa Trung Quốc chỉ đi xâm lược, mở rộng lãnh thổ, cai trị các láng giềng nhưng khi bị các quốc gia khác tới xâm lược như Nguyên Mông, Anh, Nhật Bản thì họ đều thúc thủ và sự hèn nhát của họ thể hiện trong “Vạn lý trường thành”… thì chỉ có họ mới hiểu, đánh giá được thực chất, sức mạnh kết nối lòng yêu nước của dân tộc họ.

Dân tộc Việt, lòng yêu nước được biểu hiện theo cách như vua Quang Trung từng nói: “Đánh cho để răng đen / Đánh cho để tóc dài / Đánh cho nó nhất chích luân bất phản / Đánh cho nó nhất phiến giáp bất hoàn / Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ“. Về ý chí thì Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm 20 năm hoặc lâu hơn nhưng “dù có đốt cháy dãy Trường Sơn cũng phải dành độc lập”…khác với ý chí xây một “Vạn lý trường thành” của dân tộc Trung Hoa.

Chưa biết chừng, “giấc mơ Trung hoa” sẽ bị tan vỡ bởi bắt đầu bằng “một con kiến lửa đầu đàn” biết đặt lợi ích quốc gia cao hơn tất cả.

Hoàng Trung FB

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Vén mành kinh tế Trung Quốc: Đừng vội tin con số!

John Mauldin là một chuyên gia nổi tiếng về tài chính, tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất trong danh sách của New York Times và nhà bình luận trực tuyến các vấn đề tài chính và thị trường toàn cầu.
Bản tin điện tử hàng tuần của ông có tên “Thoughts from Frontline” ("Suy nghĩ từ tiền tuyến") là một trong những ấn phẩm đầu tiên cung cấp thông tin khách quan và miễn phí, hiện đã trở thành một trong những ấn phẩm không thể bỏ qua đối với các nhà đầu tư trên thế giới và được dịch sang nhiều thứ tiếng như Trung Quốc, Tây Ban Nha và Ý.  
Cuối tháng Năm vừa qua, John Mauldin đã cho đăng trên bản tin một bức thư từ chuyên gia kinh tế Worth Wray - một người đồng nghiệp của John Mauldin - với nhiều kiến giải đáng chú ý đối với các vấn đề hiện nay của kinh tế Trung Quốc.
BizLIVE xin trích đăng một phần bức thư của Worth Wray. Chúng tôi chia nhỏ theo nhiều kỳ để bạn đọc tiện theo dõi. Tựa đề do Tòa soạn đặt.
Kỳ 1: Đừng vội tin con số!
Trong bài đăng trên Thoughts from Frontline vào tháng Ba năm ngoái, tôi đã nhấn mạnh tình trạng bong bóng khổng lồ trong lĩnh vực nợ tư nhân của Trung Quốc và vạch ra viễn cảnh trong ngắn hạn với hai kịch bản, (1) kinh tế chững lại do cải cách hoặc (2) suy thoái do khủng hoảng.
Đây không phải là một đề tài dễ dàng hay trực diện để phân tích, xét trong bối cảnh số liệu “chính thức” của nhà nước thống kê và số liệu rút từ các biện pháp đo đạc hoạt động kinh tế thực tế lệch pha nhau.
Quá nhiều câu hỏi
Mặc dù John và tôi dành ra nhiều giờ mỗi tuần để tìm kiếm sự thực từ một biển báo cáo chính thức và không chính thức, lần nào chúng tôi cũng đi đến một kết luận giống nhau: Không có cách nào để biết điều gì đang xảy ra tại Trung Quốc hôm nay, tương lai thì lại càng mịt mờ, nếu dựa trên những số liệu hiện tại.
Số liệu vô cùng thiếu sót và bị điều chỉnh lệch lạc. Đôi khi sự lộ liễu lại nằm ẩn chính trong sựbất nhất giữa các số liệu chính thức và không chính thức, cho thấy các số liệu chính thống chỉ phát huy tác dụng nhất trong vai trò là công cụ tuyên truyền của nhà nước.
Nói một cách khác, chúng chỉ hiển thị những điều các nhà lập pháp Trung Quốc muốn cả thế giới tin vào.
Sự thiếu hụt số liệu đáng tin cậy và có tính ứng dụng trong một nền kinh tế thuộc hàng lớn nhất, quảng giao nhất thế giới làm nảy sinh nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời - nhất là giữa bối cảnh bong bóng tín dụng Trung Quốc đang phình to, với nhiều dấu hiệu rõ ràng của tình trạng đầu tư quá mức và tỷ lệ nợ cao bất thường.
Đây là những dấu hiệu đáng lo ngại đối với mọi nhà đầu tư, ở mọi tầng lớp, mọi khu vực trên thế giới ngày hôm nay, và lời khuyên là mọi người nên hết sức thận trọng.
(Tôi cần lưu ý rằng John Mauldin có quyền truy cập đối với một khối lượng khổng lồ các nghiên cứu từ một danh sách rất dài những nguồn tin chính thống và không chính thống… Tôi nói điều này khi có cơ hội ngàn vàng tiếp cận với những nguồn tài liệu khó tin, như thể tôi đang là nhà chiến lược gia quản lý danh mục đầu tư cho một ông chủ tỷ phú vậy.
Tôi được tận mắt đọc, nghiên cứu những thứ mà ngày trước tôi chỉ có thể ngồi mơ tưởng, còn những dòng thông tin thì gây nghiện như thuốc phiện vậy.
Các nguồn tin của John mang lại cho chúng tôi những ý tưởng khởi đầu lớn lao, thậm chí nhiều lúc choáng ngợp, về tác động của hoạt động đầu tư xung quanh những xung chạm liên tục giữa các lực lượng kinh tế.
Bị ràng buộc bởi đạo đức và pháp luật, có một vài nghiên cứu chúng tôi không được quyền công bố, nhưng bên cạnh đó, chúng tôi được quyền chia sẻ một số ý tưởng cốt lõi và sẽ cố gắng hết mức để giúp bạn mường tượng. Đây chính là mục đích của bức thư này).
Lường trước sai lầm
Hầu hết các kinh tế gia Trung Quốc - những người cố gắng hết sức phân tích bằng cách tập trung vào một số lượng nhất định các thông số kinh tế trải dài từ tổng sản phẩm quốc nội (GDP), chỉ số mua sắm nhà quản trị (PMI), lạm phát tiêu dùng/sản xuất (CPI/PPI), tổng đầu tư xã hội và sản xuất công nghiệp - đều đi đến những kết luận khá trái chiều về viễn cảnh hoạt động kinh tế Trung Quốc, với lập trường dự đoán thay đổi từ quý này sang quý khác.
Nói tới bộ phận này, tôi đặc biệt ấn tượng với bức thư từ những người bạn trong công ty Political Alpha, một trong những công ty phân tích cao cấp nhất thuộc điều hành tư nhân.
Trong khi các chuyên gia Trung Quốc có xu hướng theo dõi sát sao chỉ số thể hiện sức sản xuất (PMI) chính thức và không chính thức được công bố, và xem đó như chỉ số đại diện của nền kinh tế vĩ mô trong từng tháng, thì rất ít nhà đầu tư hiểu rằng “sản xuất không còn là đầu tàu của kinh tế Trung Quốc”...
Mặc dù Trung Quốc là nhà sản xuất lớn nhất thế giới trong lĩnh vực hàng hóa giá trị gia tăng (value-added manufactured goods), quốc gia này đã không còn vượt trội trong lĩnh vực xuất khẩu suốt một thời gian dài.
Như tôi đã chỉ rõ trong bức thư tháng trước, tăng trưởng của Trung Quốc phụ thuộc phần nhiều vào lượng đầu tư cố định cao cực điểm, vẫn đang được hỗ trợ bởi tỷ lệ tiết kiệm hộ gia đình ngày càng leo dốc và sự tăng trưởng không bền vững ở lĩnh vực tín dụng tư nhân.
Nguồn: Wayne M. Morrison, China’s Economic Rise: History, Trends, Challenges, & Implications for the United States. Congressional Research Service, 3/2/2014
Kể cả vậy, nhiều chuyên gia vẫn rơi vào bẫy khi sử dụng số liệu sản xuất cục bộ để ngoại suy thành dự đoán cho bức tranh kinh tế rộng lớn.
Những đồng nghiệp tại Political Alpha miêu tả một trường hợp điển hình của nhóm nghiên cứu Trung Quốc tại HSBC (định chế công bố chỉ số PMI không chính thức hàng tháng).
Ngày 23/9, HSBC nhận định số liệu PMI tức thời là “minh chứng của tăng trưởng kinh tế Trung Quốc đang lấy lại phong độ”, nhưng chỉ 7 ngày sau đó, cơ quan này đã buộc phải sửa đổi khẳng định trên thành một kết luận có phần ảm đạm hơn: “Vẫn còn nhiều đợt chuyển đổi cấu trúc trong thời gian tới. Đây là những số liệu khả quan nhất có thể có trong thời điểm hiện tại. Đừng nên kỳ vọng quá nhiều vào một bước nhảy vọt từ vị trí này”.
Dưới đây là hai clip nhận định được HSBC công bố.
Clip nhận định công bố ngày 23/9: http://www.cnbc.com/id/101053388
Clip nhận định công bố ngày 29/9: http://www.cnbc.com/id/101071631
Nói ngoài lề một chút, tôi không có ý chê bai nhóm nghiên cứu tại HSBC hay đặt câu hỏi về năng lực của họ bằng cách trích dẫn những bình luận trên.
Tôi chắc chắn rằng họ luôn thức dậy mỗi buổi sáng với một khát khao sâu thẳm muốn hiểu hết về những trạng thái chuyển đổi của nền kinh tế một cách sâu sắc nhất, cũng như bản thân tôi, để giúp khách hàng của mình bảo toàn và nhân lên tiền trong tài khoản.
Bởi, hầu hết các nhà đầu tư đang phụ thuộc vào một số lượng hạn chế các dữ liệu sai lệch hoặc dễ gây hiểu nhầm. 
Nguồn: Hoisington Investment Management Company, tháng Năm 2014
Như các bạn có thể thấy trong bảng trên, tỷ lệ nợ/thu nhập của Trung Quốc tăng vọt hơn 100% (thêm một lần GDP nữa) chỉ trong năm năm vừa qua, tỷ lệ này vượt mặt mọi nền kinh tế hùng mạnh khác trên thế giới, bao gồm cả Nhật Bản.
Vén bức mành tre
May mắn thay, bức thư trước đề cập tới tình trạng nợ chồng chất của Trung Quốc đã thổi bùng lên nhiều cuộc tranh luận trong giới đầu tư, kinh tế gia và các nhà lập pháp trên toàn thế giới - ở những nơi như London, Tây Ban Nha, Nam Phi, Singapore, Dubai, Úc, Hongkong và Phần Lan.
Đương nhiên, John rất nóng lòng muốn giới thiệu tôi với những người bạn thân của anh ấy (rất nhiều trong số đó là các kinh tế gia hạng A và nhà quản lý vốn), nên khỏi cần nói, những tháng vừa rồi với tôi tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Nhưng John đã giới thiệu tôi với một người đàn ông, người có khả năng vén bức mành tre nhìn vào kinh tế Trung Quốc theo một cách tôi chưa bao giờ nghĩ tới, điều đó giúp tôi có cảm giác mình đang nhìn Trung Quốc với một con mắt hoàn toàn khác.
Người đó là Leland Miller - Chủ tịch của China Beige Book International. Cùng với Tiến sĩ Craig Charney, người chịu trách nhiệm quản lý nghiên cứu của cơ quan này, Leland nỗ lực để mang lại cho các định chế hàng đầu thế giới (từ các ngân hàng trung ương, bộ ngành, đến ngân hàng đa quốc gia và quỹ đầu cơ) một cái nhìn tổng quan vào nền kinh tế Trung Quốc.
Đầu năm 2010, nhóm của chúng tôi lên kế hoạch xây dựng một phiên bản Sách Vàng (Beige Book) mang đặc thù Trung Quốc.
(Chú thích: Beige Book là tên gọi bản báo cáo của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ - FED về tình hình kinh tế Mỹ hiện tại cũng như bức tranh toàn cảnh về đà tăng trưởng kinh tế Mỹ, dựa trên hoạt động kinh tế của 12 ngân hàng dự trữ bang của FED).
Để xây dựng Beige Book, mỗi quý, chúng tôi thực hiện một bản khảo sát bao quát hơn 2.000 doanh nghiệp dẫn đầu trong các phân khúc chủ chốt của nền kinh tế; một bản thảo luận chi tiết với từng lãnh đạo hàng đầu của các công ty trong cùng lĩnh vực hoạt động tại mọi khu vực trên thế giới; và một bản khảo sát riêng lẻ nhằm vào giới lãnh đạo ngân hàng cùng giám đốc các chi nhánh.

Với số liệu thu được từ ba phương pháp trên, chúng tôi có khả năng so sánh các vùng miền và các ngành công nghiệp trong một quý với nhau cũng như theo dòng thời gian. 

Kết quả là những nỗ lực trên đã đem lại cái nhìn tổng quan nhất từng có về kinh tế Trung Quốc…
Tôi không thể chia sẻ toàn bộ bản báo cáo này hay tiết lộ quá nhiều nội dung, nhưng Leland đã cho phép tôi được tiết lộ một phần đánh giá các vùng miền và những điểm đáng lưu ý trong báo cáo Q1/2014.
Sách Vàng Trung Quốc - Khái quát vùng miền (Trích từ báo cáo Q1/2014)

Vùng 1: Thượng Hải, Giang Tô, Triết Giang
Tăng trưởng chậm lại, tốc độ phát triển của phân khúc bán lẻ và bất động sản chững đáng kể - mặc dù sản xuất vẫn ổn định, còn dịch vụ, vận tải và nông nghiệp khởi sắc.
Hoạt động vay vốn bình ổn với lãi suất ngân hàng giảm và lãi suất từ các định chế phi ngân hàng tăng.
Hoạt động tuyển dụng chậm lại, tăng trưởng lãi suất cận biên cũng yếu đi. Bối cảnh quý I ở mức trung bình, nhưng viễn cảnh trong năm đáng lo lắng.
Vùng 2: Quảng Đông, Phúc Kiến
Mặc dù kinh tế cả nước chậm lại, Quảng Đông vẫn tiếp tục vươn lên, dẫn đầu bởi sản xuất và vận tải.
Tăng trưởng bán lẻ ổn định, trái ngược với dịch vụ và bất động sản. Tốc độ tăng lương cao nhưng lạm phát giá cả giảm, thúc đẩy lợi nhuận cận biên. Hoạt động cho vay khởi sắc, với lãi suất ngân hàng bình ổn.
Hoạt động xuất khẩu cũng là một yếu tố sáng sủa.
Vùng 3: Bắc Kinh, Thiên Tân, Sơn Đông, Hồ Bắc
Thủ đô Bắc Kinh có một quý 1 thê thảm do vấn đề trong ngành dịch vụ và sản xuất. Bất động sản và khai khoáng ổn định, bán lẻ có phần nhỉnh hơn. Tỷ suất tăng trưởng giảm. Hoạt động cho vay bình ổn, lãi suất thấp nhất đất nước.
Vùng 4: Hắc Long Giang, Cát Lâm, Liêu Ninh
Khu vực phía Đông Bắc phát triển chậm, khi hoạt động khai khoáng co hẹp, tăng trưởng tại phân khúc sản xuất, bất động sản và nông nghiệp trượt lại phía sau.
Phân khúc dịch vụ ổn định, bán lẻ khởi sắc. Hoạt động tuyển dụng và lương được củng cố, trong khi giá cả giảm, tạo sức ép lên lợi nhuận. Hoạt động cho vay nhích nhẹ, lãi suất được nới lỏng. Công cuộc tái cân bằng sẽ gặp nhiều khó khăn trong khu vực công nghiệp lâu đời này.
Vùng 5: Hồ Bắc, Hà Nam, Trùng Khánh, Tu Xuyên, An Huy, Giang Tây
Tăng trưởng chậm đột ngột, nhất là bán lẻ, dịch vụ, bất động sản, nông nghiệp và khai khoáng, duy nhất sản xuất là ổn định.
Hoạt động tuyển dụng ổn định, nhưng chi phí đầu vào tăng nhanh hơn, bó hẹp lợi nhuận cận biên.
Hoạt động cho vay lại sút giảm, với lãi suất thấp ở cả ngân hàng chính thống và tín dụng ngầm - một tín hiệu không sáng sủa.
Vùng 6: Sơn Tây, Nội Mông, Ninh Đông
Tăng trưởng trượt mạnh, lợi nhuận ngành khai khoáng trụ cột chững lại. Sản xuất, bất động sản và nhất là bán lẻ suy yếu. Dịch vụ và vận tải là hai đốm sáng.
Hoạt động tuyển dụng và tăng trưởng lợi nhuận cận biên đều chững lại. Hoạt động cho vay không đổi trong khi lãi suất tăng.
Vùng cực Bắc vẫn phụ thuộc quá nhiều vào phân khúc khai khoáng đang gặp nhiều khó khăn.
Vùng 7: Quế Châu, Quảng Tây, Vân Nam, Hải Nam, Hồ Nam
Một lần nữa lệch pha với cả nước, kinh tế vùng Tây Bắc tăng tốc. Sản xuất, vận tải, khai khoáng được cải thiện, nhưng tăng trưởng bán lẻ, dịch vụ và bất động sản chậm lại.
Quá trình tuyển dụng và chi phí đầu vào đi lên, nhưng giá cả và lợi nhuận cận biên cũng tăng theo. Hoạt động cho vay khởi sắc, lãi suất ngân hàng ngầm tăng cao hơn lãi suất ngân hàng chính thống.
Vùng 8: Tân Cương, Tây Tạng, Cam Túc, Thanh Hải
Miền Tây là khu vực tăng trưởng mạnh hơn cả, mặc dù sản xuất, bản lẻ và dịch vụ chậm lại. Chỉ bất động sản khởi sắc, với vận tải và khai khoáng ổn định.

Hoạt động tuyển dụng và chi phí đầu vào ổn định, nhưng tăng trưởng giá cả và lợi nhuận chững lại. Hoạt động cho vay ảm đạm nhất nước, khi lãi suất nhảy vọt.
Sách Vàng Trung Quốc, Điểm nhấn Nghiên cứu (Trích từ báo cáo Q1/2014)
Sản xuất vẫn ổn định, nhưng nền kinh tế thì không
Nhịp độ tăng trưởng kinh tế Trung Quốc đang chậm lại rõ rệt. Doanh thu, doanh số, lợi nhuận và tốc độ tăng lương đều suy yếu so với một năm về trước.
Tốc độ trì trệ đặc biệt tập trung tại phía Bắc [Vùng 6] và Đông Bắc [Vùng 4], đồng thời hoành hành tại Bắc Kinh [Vùng 3] và miền Trung [Vùng 5].
Theo ngành, phân khúc sản xuất tăng trưởng ổn định trong quý đầu càng khẳng định luận điểm của chúng tôi, lâu nay cho rằng đây không còn là đầu tàu kinh tế…
Một cú lội ngược dòng vào cuối năm là hoàn toàn có thể
Hai phân khúc chuyển biến tệ nhất trong quý và trong năm là bất động sản và xây dựng. 
Trong khi các công ty bất động sản đang vật lộn, phân khúc này vẫn nổi tiếng là bất ổn vì cả lí do cơ cấu lẫn chính trị. 
Sẽ không ngạc nhiên nếu bất động sản khôi phục vào cuối năm.
Một số lý do để lạc quan: Tăng trưởng số đơn đặt hàng nội địa mới khá bền vững (cứu cánh cho vùng Đông Bắc), cả lượng đơn đặt hàng nội địa xuất khẩu đều khởi sắc tại Quảng Đông. 
Số liệu này không biểu trưng cho bước một bước đột phá cuối năm 2014, nhưng chúng cho thấy những dự đoán về một giai đoạn suy thoái kéo dài có phần quá bi quan.
Phân khúc tài chính phức tạp
Những tranh luận không nguôi về chính sách tiền tệ vô hình chung cho rằng những dự đoán về chính sách thắt chặt hay nới lỏng lan truyền rộng rãi trong phần đông khách đi vay.
Số liệu trong Sách Vàng Trung Quốc cho thấy điều ngược lại. 
Đầu tiên, trong khi số lượng doanh nghiệp báo cáo họ đã vay vốn trong quý I đã ổn định, số lượng vẫn dừng lại ở mức cực thấp.
Việc đẩy mạnh tính thanh khoản của thị trường tín dụng sẽ không phát huy hết mức hiệu quả cho đến khi lượng cá thể tham gia tăng lên. 
Điều này bao gồm cả việc cắt giảm tỷ lệ dự trữ bắt buộc (Required Reserve Rate) – mặc dù đương nhiên những quyết định như thế này một phần xuất phát từ những lí do chính trị.
Thứ hai, ngân hàng ngầm có thể đang chuẩn bị để trỗi dậy trở lại. 
Số liệu Sách Vàng Trung Quốc cho thấy doanh số của các sản phẩm quản lý tài sản (wealth management products – WMPs) (*WMPs tương tự như một chứng chỉ tiền gửi ngân hàng nhưng lại có lợi suất cao hơn cho người mua – chú thích của người dịch) đang trên đà hồi phục, một phần do sự cạnh tranh trong lĩnh vực ngân hàng trực tuyến. 
Có thể hiểu tiền mặt đang vỗ cánh bay khỏi hệ thống ngân hàng chính thống, và trong khi các định chế cho vay phi ngân hàng chưa lấy lại phong độ trong quý I, đây là điều tất yếu xảy ra.
Ngân hàng trực tuyến có thể tạo điều kiện cho những động thái rủi ro
Các ngân hàng cho vay trực tuyến thường được xem làmang lại sự tự do, cũng như một lựa chọn an toàn hơn thay thế hệ thống tài chính ngầm ngoài vòng quản lý.
Tuy nhiên số liệu cho thấy sự sinh sôi nảy nở của hình thức này cũng có cái giá của nó…
Tình trạng trong đó việc kinh doanh ngân hàng trực tuyến mang lại lợi nhuận cao hơn đã buộc nhiều nhà băng phải thực hiện các giao dịch không được thống kê trên bảng cân đối kế toán nhằm né trần lãi suất.
Trong khi lựa chọn này có thể giúp hoàn thành các chỉ tiêu chính sách trong ngắn hạn, những giao dịch không được ghi chép báo trước vấn nạn về ngân hàng ngầm trong tương lai.
Khoảng giãn lãi suất giữa ngân hàng chính thống và ngân hàng ngầm cao nhất trong một năm
Lãi suất vay ngân hàng và lợi suất trái phiếu giảm nhẹ trong quý này, nhưng giá vốn lại leo dốc nếu doanh nghiệp vay từ những định chế phi ngân hàng.
Mặc dù sự chuyển dịch không quá đáng ngại, nhưng khoảng cách giữa lãi suất ngân hàng và phi ngân hàng trên khắp đất nước đang ở mức lớn nhất kể từ quý I năm 2013.
Điều này vẽ nên con đường gập ghềnh phía trước đang chờ đón những doanh nghiệp này, chủ yếu là các công ty tư nhân nội địa không thể tiếp cận dòng vốn vay từ các kênh chính thống.
Tăng trưởng chậm lại nhưng chưa sụp đổ (tính đến thời điểm hiện tại)
Sau khi đọc báo cáo gần nhất, tham vấn bạn bè có kiến thức liên quan, và “dội bom” Leland với một tràng câu hỏi trong tháng trước, John và tôi vẫn chưa dám khẳng định có đủ thông tin để đưa ra một kết luận trực diện đối với nền kinh tế vĩ mô quyền lực nhất thế giới (và cũng bí ẩn vào bậc nhất)… nhưng chúng tôi đã thu lượm được nhiều thứ về nền kinh tế Trung Quốc hơn những gì chúng tôi viết cho các bạn đọc vài tháng về trước.
Đó chính là hiệu quả của những số liệu quý giá – chúng như tia sáng soi rọi vào bóng tối (bao gồm cả hệ thống ngân hàng ngầm của Trung Quốc). 
Chúng tôi có thể nhìn ra những sắc thái đối lập trong hoạt động kinh tế từng vùng miền, sự tái cân bằng nhỏ nhất (nhưng chưa hiệu quả) giữa các phân khúc, và áp lực đè nặng lên thị trường tín dụng cho thấy có thể đợt biến động lãi suất liên ngân hàng mùa hè năm ngoái sẽ tái xuất vào năm 2014.
Chúng tôi cũng nhìn thấy một bức tranh kinh tế nhiều màu sắc đối nghịch hơn rất nhiều so với những gì các số liệu được theo dõi rộng rãi biểu thị.
Nhịp độ chung của tăng trưởng kinh tế Trung Quốc rõ ràng đang chậm lại, nhưng chưa tới điểm sụp đổ.
Phương thức chuyển giao tín dụng rõ ràng đang gặp trục trặc, minh chứng bằng biểu đồ dưới đây (với các doanh nghiệp nhà nước và được nhà nước bảo hộ trong những “ngành kinh tế ma” ngốn hầu hết tín dụng của cả đất nước… từ đó buộc các hộ gia đình phải vay mượn từ các ngân hàng ngầm với chi phí rủi ro khổng lồ) tuy nhiên tính đến nay, bong bóng tín dụng vẫn chưa phát nổ.
Nói đến vấn đề này, China Beige Book International là công ty nghiên cứu độc lập duy nhất trên thế giới theo dõi tỷ giá cho vay ngân hàng ngầm không chỉ trong phạm vi quốc gia hay khu vực, mà ở mọi lĩnh vực trên mọi miền theo thời gian.
Leland và nhóm của ông đã giải được bài toán khó nhất: Đâu là chi phí thực của việc huy động vốn tại Trung Quốc, và ai là người thực sự được tiếp cận nó?
Nguồn: Wei Yao, “China: A whiff of debt deflation.” Societe Generale Research, 9/5/2014
Đương nhiên là – Leland cũng nhấn mạnh điểm này – khó khăn lớn nhất của Trung Quốc là giảm thiểu nợ trong nền kinh tế, cùng lúc tái cơ cấu sang một mô hình ưu tiên tiêu dùng nội địa lần đầu tiên trong lịch sử hiện đại.
Nhiệm vụ này không thể được hoàn thành nếu các hộ gia đình vẫn bị bó buộc bởi sự thiếu công bằng trong việc tiếp cận thị trường tính dụng hoặc tỷ giá hối đoán bị kìm kẹp có chủ đích, điều sẽ thuyên chuyển tài sản tư nhân từ giới lao động sang các doanh nghiệp được nhà nước chống lưng.
Nhưng để cải cách hệ thống, tốc độ tăng trưởng sẽ còn chậm lại thêm nữa so với mức độ được các nhà lập pháp Trung Quốc cho phép hiện tại.
Và Leland cảnh báo, Bắc Kinh sẽ phải đối mặt với rủi ro vỡ nợ và vốn tháo ồ ạt nếu các dự đoán chính thức và tình trạng kinh tế trên thực tế lệch pha quá mạnh. 
Lê Phương /bizlive