Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Nội. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Nguyễn Quang A, Nguyễn Lân Thắng : Yêu nước bằng miệng và bằng máu

Ngày hôm nay , khi các sinh viên - thanh niên Việt Nam , gần 2 vạn người đi hiến máu trong ngày hội xuân hồng , thì ở đâu đó cạnh khu thắng cảnh Hồ Gươm , có những kẻ hỗn hào đang kêu gào nhảm nhí !
Gửi lời đến thằng Nguyễn Quang A của chúng mày , lần sau nếu còn chúng ta sẽ đến !!!
đấy chính là lời nói của một cựu chiến binh đã từng tham gia chiến tranh biên giới phía Bắc , lời nói của những Anh hùng Việt Nam đã từng đổ máu hi sinh cho dân tộc ! Còn những người kia thì làm sao ? Những kẻ to mồn đi biểu tình như thế nào ? Hỏi đơn vị không nói , ở Cao Bằng , Lạng Sơn hay Hà Giang không nói , còn có cả những bạn trẻ vô cùng nhiệt tình hô to mồn lên , nhưng than ôi chẳng biết chút gì về lịch sử , hỗn láo vô lễ với những cựu chiến binh đã từng chiến đấu trực tiếp trên sa trường . Những kẻ chỉ biết chơi Đột Kích , chơi CS , chỉ biết Đế chế War3 , EE thì làm sao có thể biết được những gì khó khăn giản khổ . Những người sinh ra trong khi đất nước đã thống nhất , đã sạch bóng quân thù làm sao có thể biết được những hệ quả gì khi chiến tranh nổ ra . Chỉ có những con người gặm lương khô trên chiến hào , ăn bo bo lao động kiến quốc mới hiểu được nỗi khổ đó .
Thật đau xót cho một người luôn miệng tự nhận là học giả lại luôn miệng tỏ ý phủ nhận những câu nói của những con người anh hùng , những chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng .
Tôi thấy kì lạ thay cho bạn trẻ đã tranh cãi rất nhiệt tình ngay từ những giây đầu tiên với những bậc trưởng bối rồi phán một câu xanh rờn :Trung Quốc cấm vận Việt Nam thì vui quá đỡ phải ăn đồ độc ??? Nếu bạn nói đến câu đó thì đó chính là nỗi xấu hổ sỉ nhục của nhân dân Việt Nam nói chung và của giới trẻ Việt Nam nói riêng , vì sao ? Bởi lẽ chỉ những kẻ thất học mới nói đến câu ấy , chỉ những kẻ vô tri mới nghĩ đến câu ấy . Người Việt Nam không phụ thuộc vào người Trung Quốc , nhưng chúng ta cần Trung Quốc để đạt được những tham vọng lớn hơn , như chúng ta cần Mỹ , cần EU ,cần Nhật Bản , như nội dung tiên quyết khi chúng ta nhắc đến lúc mở cửa : Làm bạn với cả thế giới này .
Bạn đó nói đến câu đó , vậy bạn có bao giờ nghĩ đến các nước trên thế giới liệu có dám chơi với Việt Nam khi buộc phải lựa chọn giữa Việt Nam và Trung Quốc hay không ? Tôi nghĩ là không , cũng y như thế giới đã quay lưng với Triều Tiên khi Triều Tiên bị Mỹ cấm vận vậy . Chúng không còn nhỏ như Cu ba , chúng ta không có dầu mỏ như Vê Nê Xu ê Na , I ran , chúng ta không có gì hết đủ để quyến rũ không thể từ bỏ với các quốc gia khác để họ quyết định ở lại chống lại sự cấm vận của TQ.
Nhật Bản quay lưng với Hàn QUốc và Huyndai ra đời , nhưng lúc đó Mỹ đủ mạnh để kháng lại TQ , giờ đây , trước chủ nợ lớn nhất của mình , liệu Mỹ có định làm gì ???
Nguyễn Lân Thắng trước và sau cuộc biểu tình
Chúng ta nhìn thấy buổi lễ tưởng niệm trang nghiêm là thế mà cậu công tử nhà họ Nguyễn Lân xem như là một buổi ca nhạc , hớn hở chụp ảnh . Có lẽ anh ta không nghĩ rằng có mặt của những cụ Cựu Chiến Binh , cũng có lẽ anh ta có thể tưởng được rằng các cụ sẽ không chấp cái hành động giấu trời qua biển này của anh ta . Than ôi , trời không ủng hộ kẻ gian xảo , tất cả những mưu tính của Nguyễn Lân Thắng , Nguyễn Quang A đã vấp phải hòn đá ngang đường ,không ,phải là chiến hào kiên cố bởi những con người luôn tin tưởng vào sự thật và luôn tìm đến sự thật .
Khi được hỏi rằng tại sao chỉ tổ chức kỉ niệm 35 năm chiến tranh biên giới phía Bắc mà không đả động gì đến những người anh hùng đã hi sinh trong chiến tranh biên giới tây nam , họ nói rằng : tổ chức cái này trước , sau mới tổ chức đến cái kia . Ôi thôi , nếu họ muốn tổ chức thì phải tổ chức từ năm ngoái , sao bây giờ mới tổ chức hả trời , hay họ định tổ chức 36 năm cho đẹp ngày . Hay cái gì dính đến TQ thì mới nhận được tiền biểu tình ? Hay họ nhận được tiền của bọn Khơ Me đỏ lưu vong để tránh nói đến những điều phạm húy kia ?
Thấy sức mạnh của các cựu chiến binh , Nguyễn Quang A tìm đường đào tẩu như 35 năm trước đã từng làm 
Trong lúc những kẻ như Nguyễn Quang A  , Nguyễn Lân Thắng , cậu nhóc chém gió đang mải mê chém gió , đanh mải mê cãi cùn , đang mải mê ngụy biện trước những câu nói sắc bén và chí lý của các CCB , thì ở Mỹ Định , hàng vạn thanh niên Việt Nam anh hùng đang hiến dang máu đỏ vì Việt Nam khỏe mạnh hơn .
Hình ảnh đau đớn vì sự đối lập 
Sức mạnh của sư đoàn kết chính là cố gắng hết sức vì Việt Nam
Dòng người trên không phải đến Hoàng Diệu để gặp đại sự TQ , không phải đến hồ gươm biểu tình , họ đến tương lai của chúng ta . Lòng yêu nước không phải thể hiện ở mồn ai to hơn , giọng ai khỏe hơn hay ai văng tục chửi bậy hơn ,lòng yêu nước thể hiện ở việc ai cống hiến nhiều hơn cho đất nước này . Than ôi , biết bao nhiêu người đã kêu gào chống TQ lại không có một ai , tuyệt nhiên không có một ai làm công việc vinh quang này , yêu nước bằng miệng dễ lắm , nhưng muốn bắt  phải yêu nước bằng máu thì khó vô cùng , dường như số phận đã sắp đặt là phải hút máu nhân dân rồi nhỉ , Nguyễn Quang A !
Nguyễn Linh

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

CHỮ- HÀNG HÓA và CHỮ-CON NGƯỜI

Việt Nam là quốc gia hiếu học ,điều đó được thể hiện qua hàng ngàn năm văn hiến thi thư . Cũng chính bởi là một quốc gia hiếu học ,ưa chuộng học vấn ,quý trọng kẻ sĩ ,mà thần tượng của lớp trẻ bao đời qua không gì khác ngoài trở thành kẻ sĩ , kẻ đứng đầu cái thứ bậc Sĩ Nông Công Thương ấy .
Thế rồi vật đổi sao rời , cái văn hóa hiếu học vẫn còn nhưng cái giấc mơ kẻ sĩ ấy thì người có người không , ngoài cái bậc cửa Công -Nông ra , Thương mới chính là cái thứ mà người đời nay coi trọng ,gì cũng quy ra tiền , cơm áo gạo cũng quy ra tiền ,đến sức khỏe cũng quy ra tiền nốt . Thế gian con tạo xoay vần quanh một chữ TIỀN , vạn vật lưu hành tuần hoàn quanh một chữ THƯƠNG .
Ấy thế mà vẫn có một nét văn hóa vẫn còn lưu truyền lại ,chính là việc trọng chữ nghĩa ,từ thương gia kẻ sĩ đến công nhân nông dân đều trọng chữ nghĩa , những ô vuông giấy ,những con chữ vuông ,chữ rồng đủ cả .Ấy vậy nên con chữ từ ngàn xưa lưu hành chưa bao giờ bị mất đi giá trị vốn có của nó . Ngay từ xa xưa, khi ông cha chúng ta còn dùng chữ Hán, chữ Nôm làm chữ viết chính thống thì sự quý chữ, trân trọng chữ và kính chữ đã đạt đến tột đỉnh. Điều này, được đặt lên hàng đầu và rất được coi trọng của bậc thang và con đường đi vào thế giới học vấn của mỗi người. Hơn thế nữa, nó còn được coi là một trong những chuẩn mực làm nên nhân cách con người.
Tuy nhiên , thời thế thay đổi , cái thời buổi một chữ quý ngàn vàng ,cái thời xa vắng trong chữ người tử tù đã xa xưa , ngay cả cái nét đặc trưng của kẻ sĩ cũng không thể thoát khỏi sức ảnh hưởng của chữ Thương mà giữ nguyên nét giản dị muôn đời đó , con chữ giờ đo bằng tiền , được thao tác theo nguyên li thị trường như bao hàng hóa khác .
NGƯỜI CHO CHỮ VÀ NGƯỜI BÁN HÀNG RONG
Chữ chính là hiện thân của thánh hiền ,của tri thức ,của văn hóa . Người cho chữ chính là người ban phát văn hóa ,ban phát tri thức ,truyền bá học vấn , khêu gợi tinh thần hiếu học của mọi người .Chính con chữ quý giá đên như thế nên người ta quý chữ như vàng , điều ấy ai cũng biết . Tuy nhiên , khi con CHỮ " xuống giá " như hiện nay ,vẫn luôn có những con chữ tồn tại theo đúng giá trị của riêng mình. Quân tử chi giao đạm nhược thủy , tiểu nhân chi giao cam nhược lễ . Giá trị con chữ vẫn còn y nguyên giá trị với NGƯỜI CẦU CHỮ và NGƯỜI CHO CHỮ chân chính , vì thế ,thật lòng xin lỗi tất cả kẻ sĩ trong thiên hạ , cũng xin lỗi tất cả các con chữ cao quý trong thiên hạ rằng tôi không hề nói về họ , chưa bao giờ .
Tôi nói thế bởi lẽ những gì tôi sắp nói sau đây có lẽ chính là đòn miệt thị đối với những cuộc mua bán con chữ ngoài kia .

Hình ảnh này làm cho các bạn phẫn nộ ,làm cho các bạn cảm thấy bực mình khi những người công an đang động đến cuộc mua bán thần thánh kia chăng ? Xin thưa , bất kì thứ gì được mua bán đề rất rẻ , và bất kì thứ gì đã rẻ thì giá trị của nó cũng chẳng khá hơn mớ rau hay cân thịt cả . Vậy tại sao mớ rau ,cân thịt khi bán ròng bị cấm phải vào trong chợ mới được trong khi những cuộc mua bán khác lại được ủng hộ , được khuyến khích hay đơn giản được mặc nhiên sử dụng không gian công cộng ?
Có lẽ mọi người sẽ mắng tôi là quá đáng ,nhưng tôi đã từng nhìn thấy những người bán sách trên hè đường phải chạy khi có quản lí thị trường đến kiểm tra ,vậy điều gì khiến những cuốn sách phải chạy khốn khổ trong khi những con chữ được hiển nhiên ngồi trên vỉa hè .
Có lẽ mọi người sẽ nói với tôi : Việc bán chữ - mua chữ - viết chữ là một nét văn hóa , có thể thúc đẩy du lịch . Tôi hoàn toàn ủng hộ ,điều đó cũng đúng như việc Xích lô Việt Nam là một nét văn hóa ,phở Hà nội là một nét văn hóa , vậy điều gì khiến một nét văn hóa phải đăng kiểm , nét văn hóa phải vào nhà mà vẫn có nét văn hóa được ngồi ngoài đường cho gió cuốn mưa sa .
Hàng hóa thì phải vào chợ ,mọi thứ liên quan đến hàng hóa đều phải vào chợ , chữ thành hàng hóa chữ phải vào chợ  ,phải được kiểm soát để tránh lũng đoạn ,chặt chém khác ,để tránh gây ảnh hưởng đến người dân ,phải để cho con chữ tồn tại chút văn hóa nhỏ nhoi của nó . Và hiển nhiên cũng phải giúp cho con chữ quay ngược lại đóng góp cho văn hóa ,thậm chí là cho cả người nghèo thông qua các khoản thu cần thiết .
Tất nhiên vẫn có những còn những CHỮ VĂN HÓA ,đấy là những người tặng chữ đầu xuân như là một cách để kích thích sự hiếu học ,sự hi vọng của mọi người trong xã hội về CHỮ THÁNH HIỀN VÀ SỰ HỌC HIỆN NAY . Tôi đã có hân hạnh được tặng chữ như thế từ một "ông đồ " trẻ . Và những con chữ văn hóa như thế , theo tôi , cần ,và nên được để mặc sức tự do trên hè phố , thứ nhất là vì họ quá ít không thể gây ra ùn tắc ,thứ hai là một hành vi phi lợi nhuận không thể nào giúp cho họ trả tiền nơi ngồi cho được !
NGƯỜI CHO CHỮ
Sĩ - Nông- Công - Thương ,kẻ sĩ đứng đầu trong 4 giai cấp. Kẻ sĩ thời nay dù mất đi vị trí độc tôn của mình ,nhưng chưa bao giờ rơi vào thế hạ phong cả . Cách mạng thành công , Công Nhân - Nông dân lên nắm chính quyền , quyết định vận mệnh của đất nước ,kẻ sĩ vẫn không bao giờ mất đi bản sắc của mình , không những thế ,ngày càng thể hiện trỗ đứng như điểm hội tự tri thức của lịch sử văn hiến hàng ngàn năm , lại thu nhận thêm những kẻ sĩ mới - những nhà trí thức Cộng sản ,những người vừa hồng vừa chuyên được đào tạo từ mái trường Công- Nông .
Cũng chính vì thế mà CHỮ vẫn tìm được trỗ đứng của nó ,vẫn kiêu hãnh treo trên bức tường ,trang trọng đặt trong phòng khách , bình dị đặt trong thư phòng , thậm chí còn được vinh dự như là thứ quà biếu quý báu mà của những người chữ đẹp tặng cho nhau ,hay kể cả những người "tặng quà" và những người " thu quà ".
Nhưng cũng chính vì thế mà vị thế của NGƯỜI CHO CHỮ lại tồn tại ra ngoài giá trị CHO-NHẬN mà đã trở thành một thứ hàng hóa , một thứ hàng hóa có giá trị . Có cầu ắt có cung , từ Thương nhân đến học sinh đều cầu , cung cũng cần phải lớn . Vì vậy mà việc Cho Chữ đã thành công việc kiếm được lợi nhuận ,kiếm thêm cuối năm của những người HAY CHỮ- CHỮ ĐẸP .
Mỗi năm hoa đào nở 
Lại thấy ông đồ già 
Bày mực tàu, giấy đỏ 
Bên phố đông người qua 
Nhưng cũng vì thế con chữ cũng dần mất đi giá trị của nó ,hay đúng hơn ,những con chữ thông thường ngày càng mất giá . Người Cho CHữ lúc đầu chỉ là đối tượng bị lợi dụng đã trở thành chính những người cung hàng đầu cho cái thị trường chữ ấy . Họ ,giờ không cần hiểu về người muốn có chữ là ai , Nhẫn _ Tâm , Tài _ Lộc ... chỉ cần khách hàng cần ,họ có thể viết , chỉ cần có tiền ,họ có thể nhận ???
NGƯỜI CẦU CHỮ 
Có người bạn than với tôi : chữ tâm này mua ở trước Văn Miếu đến 200 nghìn mà về quê mình chỉ có 20 nghìn , cũng có người nói với tôi :chữ tâm này giá chỉ 50 nghìn thôi , khi mua nhớ mả cả . Than ôi ,cái thời thế đến là kì lạ ,đến là thảm hại khi chính những người cầu chữ vẫn trả giá mặc cả cho con chữ mình có được . Nhìn nét chữ Tâm đẹp lạ kì được viết bay trên giấy đỏ , tôi lại nhớ đến 1 câu thơ được học từ thủa nào :
Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng bay 
Người cầu chữ như mê say nhìn theo con chữ , mê mải nghĩ ngợi , mê mải nhận sự đời chỉ sau vài nét chữ bình dịnh đấy . Nhìn thấy nó ,tôi lại như mê về cái thời tưởng tượng xa xưa ,về một không gian tính lãng ,về cụ đồ ngồi trên phản viết nhẹ chữ tâm tặng cho kẻ có tâm , chữ Nhẫn tặng cho người mưu sự , người thầy tặng chữ cho trò ,người trưởng bối tặng chữ cho hậu bối,kẻ hiền tài tặng chữ cho làng trên xóm dưới  . Cái thời tưởng tượng xa xưa ấy , tôi chưa từng gặp ,cái điệu bộ cốt cách ấy ,tôi chưa từng được thấy , nhưng hình ảnh ấy thì tôi vẫn thường gặp ,năm nào cũng thấy , cứ xuân là có . Và có lẽ người cầu chữ cũng quen với cái hình ảnh ấy như tôi , khi luôn luôn thốt lên :" Bác mua được chữ NHẪN  này ở đâu thế , mai bác dẫn em qua , à thôi ,mai hết bán rồi , đành năm sau mua vậy " . Và cái cảm giác của người CẦU CHỮ  mất đi , chỉ còn người  MUA CHỮ ở lại . Tôi từng được một người cho chữ Nhẫn và tặng cho một câu thơ , cũng quen thuộc :
Đời không sóng gió tâm không sáng !
Quả thực tôi không thích câu thơ này , đơn giản vì tôi ngại sóng gió ,thích sự an nhàn , ưa bình dị ,nhưng tôi không muốn đổi lại ,không muốn xin lại ,đơn giản vì người cho chữ đã tặng câu ấy đã lột tả hết những cảm nhận về tôi ,mà tôi chỉ có một ,đời chỉ có một ,làm sao mà có thể xin lại ,mà xin lại để làm gì ?
Chữ , cùng là một chữ ,nhưng với NGƯỜI CHO CHỮ- NGƯỜI CẦU CHỮ , hay với KHÁCH HÀNG- NGƯỜI BÁN  khác nhau hoàn toàn như trời và đất ,như đúng và sai . Tôi không bao giờ mong muốn phế bỏ những bút mua bán chữ ,nhưng không bao giờ chấp nhận nó hiện lên ngoài phạm vi một món hàng hóa .
K9
Cuối năm đang đến ,xuân mới sắp vào , xin kính chúc mọi người một năm hết trôi qua trong nhẹ nhàng ,một năm mới đến trong mạnh mẽ đầy thuận lợi .