Hiển thị các bài đăng có nhãn Lều Báo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lều Báo. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Vụ 3 cha con nghèo ở Quận 7, chúng ta bị lừa ?

Chiều nay tui trở lại thăm 3 cha con tính cho thuốc uống như đã hứa với họ mấy ngày trước và cũng muốn nắm rõ thực hư chuyện họ bị chính quyền gây khó dễ mà báo chí vừa nêu. Nhưng tới nơi thì họ đã chuyển đi nơi khác mà ko ai biết họ về đâu. Tui gặp ông Lê Văn Đực( người mặc áo thun) là thương binh quê ở Bến Tre sống dưới ghe bên cạnh cha con họ 3 năm nay và ông Lương Văn Long cựu thiếu tá CSGT Đội tuần tra dẫn đoàn 16 Phạm Ngọc Thạch, hiện nay phụ trách thanh tra Taxi hãng Vinasun khu vực Q7 ( người mặc áo sơ mi trắng). Cả hai người trên là thân cận thường xuyên gần gũi cha con a Tấn, họ bức xúc kể tui nghe về Tấn:
_ Nó rất tàn nhẫn đánh 2 đứa con gái như thú, có lần hộc máu họng ra và Tấn lấy đá chọi tét môi một trong hai đứa con. Tiền các nhà hảo tâm cho có đêm Tấn mua rượu uống và vào siêu thị Lotte nướng vào Game. Tổng số tiền và hiện vật các nhà hảo tâm cho trên 100 triệu đồng, khi bỏ đi chở 3 chiếc xe lam mà ko nói lời từ biệt với những người từng cưu mang giúp đỡ này( nguyên văn)
Tui nghe nữa tin nữa ngờ liền điện thoại cho một người bạn là trực ban hình sự CAP sở tại hỏi thì nghe vầy" Mày đừng có khùng mà nghe tầm bậy, nếu tụi tao đuổi hay khó dễ gì thì làm sao có chuyện cho cha con nó tồn tại ở đây mấy năm trời, nó đánh con và tụ tập băng nhóm tụi tao biết hết, nhưng thấy tội nghiệp nên lơ. Nhà má nó thuê ở hẻm 83 trong phường mà nó ko chịu ở chung"
Tui nghe mà hụt hẫng và thấy hơi đắng lòng tí xíu cho bản thân và các cơ quan báo chí cùng mọi người hảo tâm chúng ta quá. hixxxxxxxx. haaaaaaaa. kaaaaaaaaaaaaa
 Trương Bình Minh

Huyền - Thoại trên vỉa -Bài viết của báo Tuổi Trẻ vẫn mang tính chụp giật chưa hề khảo chứng thông tin trước khi đăng bài .

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Công an Nghệ An bắt nhầm... đại úy biên phòng . BÁO LAO ĐỘNG NÓI GÌ ?

Chiều 10.9, trao đổi với PV Dân Việt, đại tá Nguyễn Trường Thi – Trưởng phòng Phòng chống tội phạm ma túy – Bộ đội biên phòng tỉnh Nghệ An khẳng định: Thông tin Đại úy Đặng Quốc Khánh - cán bộ của Đội phòng chống ma túy Đồn biên phòng Hạnh Dịch (Quế Phong, Nghệ An) bị bắt khi đang vận chuyển ma túy đưa trên một tờ báo là không chính xác.

Theo đại tá Nguyễn Trường Thi, thời gian vừa qua, trong quá trình điều tra và theo dõi một số đối tượng buôn bán ma túy từ Lào về Việt Nam trên tuyến đường 48, đại úy Đặng Quốc Khánh, cán bộ Đội phòng chống ma túy Đồn biên phòng Hạnh Dịch đã được phân công là “mồi nhử” để thực hiện nhiệm vụ. Tuy nhiên, trong quá trình làm nhiệm vụ, đại úy Khánh đã bị lực lượng Công an Nghệ An bắt khi trong người đang có 100gr heroin.

Ảnh minh họa.
Ngay sau khi nhận được thông tin lực lượng Công an Nghệ An bắt nhầm người, lãnh đạo Phòng Phòng chống tội phạm ma túy – Bộ đội Biên phòng Nghệ An đã làm việc với Công an Nghệ An để xác minh vụ việc và ngay sau đó đại úy Khánh được minh oan.
“Đây là một sơ suất nghiệp vụ đáng tiếc” – đại tá Nguyễn Trường Thi khẳng định. 

Hiện đại úy Đặng Quốc Khánh đang làm việc bình thường. Trước đó, vào năm 2013, đại úy Đặng Quốc Khánh là một trong 10 thanh niên được Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh vinh danh gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu.

Việc đem ảnh chiến sĩ thường xuyên làm nhiệm vụ nghầm như báo Lao Động cũng như hành động đăng tin chụp giật của báo Lao Động gây nguy hiểm cho đồng chí cũng như ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của người chiến sĩ .

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Báo Nhân Dân cảnh báo kền kền lều báo mạng Việt Nam

Khai thác, nhặt nhạnh thông tin từ mạng xã hội rồi xào xáo, thậm chí sử dụng nguyên xi để biến thành tin tức, bài vở đưa lên trang báo đang trở thành một xu hướng "tác nghiệp" được một số người làm báo theo đuổi. Và từ sự tùy tiện này, họ không chỉ bỏ qua vai trò xã hội nghề nghiệp, mà còn vi phạm đạo đức nghề nghiệp, trực tiếp làm suy giảm niềm tin trong người đọc...

Những ngày qua, sau khi bài Giáo sư Ngô Bảo Châu đi dép tổ ong lên "dạy học" ở bản Lũng Luông cùng các bức ảnh với chú thích đại loại như "Một câu hỏi của GS Châu đố học sinh vùng cao, mời các em lên bảng thực hiện" được báo điện tử nọ công bố, lập tức thông tin và các bức ảnh được khai thác, xào xáo đưa lại trên một số báo, trang tin điện tử để ra đời các bài, như: GS Ngô Bảo Châu đi dép tổ ong, dạy học trò nghèo, Hình ảnh GS Ngô Bảo Châu đi dép lê dạy trẻ em miền núi gây xúc động, GS Ngô Bảo Châu "đứng lớp" ở bản vùng cao,...
Rồi tất cả trở thành câu chuyện bi hài khi GS Ngô Bảo Châu đăng một status trên facebook của ông và cho biết đại ý: ông cùng đoàn thiện nguyện đến Trường tiểu học Lũng Luông (Võ Nhai, Thái Nguyên), vì đường lên bản phải vượt qua hai con suối, 7 km dốc đá hộc và bùn, giày bị ướt nên phải mượn dép, người ta đưa cho dép nào thì ông đi dép ấy. Và ông chỉ nhân thể nói chuyện với mấy học sinh còn lại trong lớp, kiểm tra xem các em có biết đánh vần, biết viết tên mình hay có biết làm tính cộng, chứ không dạy gì cả. Ðặc biệt, ông viết rất rõ: "Chuyến đi không hề có các nhà báo đi cùng nên nhóm từ thiện không chịu trách nhiệm về các bài viết dựa trên trí tưởng tượng của một số nhà báo"!
Hóa ra, bài và ảnh đó được một số phóng viên khai thác từ facebook của một người nổi tiếng đi cùng GS Ngô Bảo Châu đến Lũng Luông, sau đó họ chế tác thành... bài báo! Ðáng tiếc là đến nay, những bài báo viết từ "trí tưởng tượng" này vẫn tiếp tục tồn tại trên các báo, trang điện tử đã đăng tải, và vẫn chưa ai công khai đưa ra một lời xin lỗi với GS Ngô Bảo Châu!
Câu chuyện nhuốm màu hài hước trên khiến người làm báo nghiêm túc và bạn đọc không thể chia sẻ, bởi khi một số nhà báo bỏ qua việc tác nghiệp trực tiếp trong hiện thực đời sống mà chỉ ngồi một chỗ để lướt web, mò mẫm vào các blog, trang facebook cá nhân để nhặt nhạnh thông tin rồi tưởng tượng và "sáng tạo" tin, bài thì tính chân thực của báo chí đã bị vi phạm nghiêm trọng. Căn cứ vào tình trạng, có thể nói dường như số nhà báo tác nghiệp bằng cách "sống tầm gửi vào internet" đang có chiều hướng tăng lên; vì trên báo chí (đặc biệt báo, trang tin điện tử) ngày càng xuất hiện nhiều hơn số tin, bài chưa được kiểm chứng, hoặc được viết ra từ trí tưởng tượng của nhà báo. Tình trạng đã trở nên nghiêm trọng đến mức, vừa qua Bộ Thông tin và Truyền thông phải tiến hành xử phạt một số đơn vị báo chí vì đăng tin sai sự thật rất nghiêm trọng, không trích dẫn nguyên văn, chính xác nguồn tin chính thức.
Ngày nay, internet trở thành một không gian cực kỳ rộng lớn với người sử dụng. Tuy nhiên, việc sử dụng và tham gia các hoạt động trên internet như thế nào để mang lại hiệu quả lại là chuyện cần xem xét kỹ lưỡng. Nói cách khác là khi tham gia hoạt động trên internet, người sử dụng có khả năng kiểm soát, điều khiển bản thân hay không. Như trong một bài viết, tác giả Thúy Nguyệt nhận định khá chính xác rằng: "Khả năng kết nối các máy tính với nhau một cách dễ dàng thông qua các giao thức của internet khiến cho kích thước của internet đang "nở" ra rất nhanh. Và không chỉ thế, internet dường như đang trở thành một thực tế không dễ kiểm soát. Internet trở thành một thứ "xã hội" mà bất kỳ ai cũng có thể điều khiển và cũng có thể không điều khiển được". Như với các mạng xã hội (nổi bật là Facebook, Twitter, Youtube), sự ra đời và sức hấp dẫn của chúng đã thu hút hàng tỷ người sử dụng trên khắp toàn cầu, và dường như chúng đã ảnh hưởng nhất định trên nhiều lĩnh vực, trong đó có cả báo chí, truyền thông. Thậm chí, có người từng lo ngại, rồi đây báo chí sẽ bị lu mờ bởi mạng xã hội (?).
Như với tin tức cập nhật chẳng hạn. Dư luận thế giới hẳn chưa quên đoạn tin ngắn: "Có một chiếc máy bay rơi trên sông. Tôi đang trên phà đi cứu họ" được phát đi từ điện thoại của G.Krum lên Twitter ngày 16-1-2009 và đó chính là tin về chiếc Airbus 320 rơi xuống sông Hút-xơn ở Mỹ. Rồi hình ảnh về thảm họa động đất 7,1 độ rích-te vào ngày 12-1-2010 tại Ta-hi-ti tràn ngập trên Twitter và các mạng xã hội khác trước khi phóng viên biết để có thể đến tận nơi. Hay thông điệp trên Twitter của A.D.Na-vi: "Chúa ơi, dì của tôi làm việc cho U.Hiu-xtơn vừa biết tin cô ấy chết trong bồn tắm. Buồn quá" khiến cô trở thành người đầu tiên trên thế giới đưa tin về sự ra đi của U.Hiu-xtơn nổi tiếng, sớm hơn 30 phút so với giới báo chí...
Thế nhưng, chính mạng xã hội cũng lại là nơi đưa ra loại thông tin buộc cơ quan hành pháp ở nhiều quốc gia phải xử lý. Năm 2010, tòa án Lorrach (CHLB Ðức) đã tuyên phạt án một bị cáo vì đã lên mạng xúc phạm người khác ba lần và kích động quần chúng 13 lần, tổng cộng hình phạt là 3.600 euro. Gần đây, nhân việc Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội phạt hành chính hai người tung tin dịch E-bô-la xuất hiện tại Việt Nam, một tờ báo đã cho biết: Ở In-đô-nê-xi-a, nữ sinh viên P.Xi-hôm-binh 26 tuổi có thể đối mặt với án tù sáu năm vì đăng tải trên mạng xã hội Path lời phàn nàn về dịch vụ tại một trạm xăng ở Giô-gia-các-ta với nội dung: "Giô-gia thật nghèo nàn, ngu ngốc và vô văn hóa. Bạn bè ở Gia-các-ta và Ban-đung thì đừng đến Giô-gia nhé"; rồi nữa, R.Ê-li-ốt, một thanh niên người Anh 24 tuổi đã bị kết án hai năm bốn tháng tù giam vì tội buông lời đe dọa trên Facebook sẽ giết chết 200 người chỉ với mục đích đùa cợt; và sau khi không phải lĩnh bản án tám năm tù vì một bình luận đùa cợt trên Facebook, anh G.Các-tơ ở Tếch-xát (Mỹ) nói: "Ðáng lẽ tôi phải nghĩ nhiều hơn về những gì mình đã viết. Tôi chỉ muốn nói rằng mọi người cần phải thật cẩn thận với những gì mình phát ngôn vì nó có thể bị ghi lại ở bất cứ website nào, ở bất cứ đâu. Và chúng có thể khiến cho tất cả gặp rắc rối lớn dù rằng những gì họ nói không hề ác ý chút nào"...
Về vấn đề này, ông R.Xam-brúc - Giám đốc bộ phận tin tức toàn cầu của BBC, cho rằng: "Rõ ràng, không thể phủ nhận khả năng thông tin nhanh nhạy từ các mạng xã hội nhưng có lẽ chỉ có thông tin thì đó chưa phải là báo chí" vì theo ông, báo chí, ngoài tin tức, còn cần tính kỷ luật, phân tích, giải thích và quan trọng nhất là độ tin cậy; ông đưa ra thí dụ về sự khác biệt giữa báo chí với mạng xã hội như sau: "Bạn nghe tin X.Gióp qua đời khi truy cập vào Facebook hay Twitter, song việc bạn làm ngay sau đó là truy cập vào một trang báo uy tín nào đó để kiểm chứng thông tin này".
Có một thực tế trong hoạt động báo chí ở nước ta hiện nay là, một số tờ báo và một số nhà báo đang "hành nghề" theo lối viết lại những gì thấy trên mạng xã hội, thay vì phải thâm nhập thực tế để phát hiện, kiểm chứng, phân tích qua đó phản ánh đúng đắn, trung thực, chính xác về sự kiện - hiện tượng. Ðặc biệt, nhất cử nhất động của "người nổi tiếng" từ việc họ yêu người này bỏ người khác, ăn gì mặc gì, đến mua gì sắm gì, vui buồn hay nói xấu người khác ra sao,... đều được săm soi kỹ lưỡng, đến mức có trang điện tử trở thành địa chỉ để "người nổi tiếng" phát ngôn và khoe của!
Hậu quả tiêu cực từ việc khai thác thông tin bừa bãi, thiếu kiểm soát từ mạng xã hội đang trở thành nỗi quan ngại lớn của báo chí Việt Nam. Nguyên nhân đưa tới thực trạng này trước hết là ý thức nghề nghiệp, thái độ trách nhiệm của một số cơ quan báo chí và người làm báo; việc quản lý hoạt động của báo mạng và trang tin điện tử chưa hiệu quả, có phần lỏng lẻo. Bên cạnh đó, chế tài xử phạt chưa thật sự có tính răn đe, nên sai phạm vẫn tái diễn. Ai đó có thể bao biện rằng, thói quen tiếp cận thông tin của công chúng đã thay đổi, dẫn đến việc ra đời những cách đưa tin để thỏa mãn nhu cầu đọc tin kiểu mới của lớp công chúng mới.
Tuy nhiên, dẫu thế nào công chúng vẫn luôn cần tới những tác phẩm báo chí có chất lượng, chứ không phải những bài báo chỉ để thỏa mãn sự tò mò, thói hiếu kỳ kiểu giật gân, câu khách. Dù báo chí truyền thống khó có thể cạnh tranh về tốc độ đưa tin trên internet và mạng xã hội, nhưng báo chí vẫn luôn là nơi để độc giả xác minh tính chính xác của thông tin. Vì thế, sự kết hợp giữa độ nhanh nhạy của thông tin trên mạng xã hội cùng khả năng phân tích, kiểm chứng của nhà báo sẽ mang đến bài báo hoàn thiện, sâu sắc hơn và quan trọng hơn là đúng sự thật. Báo chí cần mang đến cho công chúng thông tin chính xác, khách quan, giúp họ nắm bắt, có thêm hiểu biết về các vấn đề xã hội. Vì thế, mỗi nhà báo cần tự trang bị cho mình kiến thức sâu rộng, trau dồi đạo đức nghề nghiệp, để từ đó góp phần mang đến cho độc giả cái nhìn đúng đắn, lành mạnh về những vấn đề mà họ quan tâm...
CHI ANH/Báo Nhân Dân 

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Không sản xuất nổi vỏ điện thoại Samsung: Có bi đát vậy không?

Câu chuyện cũ "không sản xuất nổi cái ốc vít" gần đây lại được xới lại khi báo chí đưa tin Samsung đặt hàng doanh nghiệp Việt Nam làm vỏ điện thoại, sạc pin... mà không doanh nghiệp nào làm được. Có đúng là doanh nghiệp Việt Nam quá kém hay có uẩn khúc nào đó?
Công nhân nhà máy Samsung. Ảnh: Tuổi trẻ
Công nhân nhà máy Samsung đang lắp ráp smartphone Galaxy. Hiện, mới có 5 doanh nghiệp cung ứng sản phẩm cho Samsung, nhưng chỉ vỏ hộp, xốp chứ không phải linh kiện điện tử. Ảnh: Tuổi trẻ
Theo báo VietNamNet tại Hội thảo "Giải pháp tài chính và hạ tầng phát triển ngành CNHT" ngày 28/8/2014, ông Nguyễn Hoàng, Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp ngành Công nghiệp hỗ trợ (CNHT) Hà Nội kể, tập đoàn Samsung đã tìm các doanh nghiệp Việt Nam để sản xuất linh kiện điện thoại di động cho họ. Nhưng để sản xuất được vỏ điện thoại thì doanh nghiệp phải đầu tư công nghệ, phần mềm có chi phí khoảng 500 triệu USD. Trước đòi hỏi vốn rất lớn như vậy, không doanh nghiệp Việt Nam nào đáp ứng nổi.
Còn theo bài báo "Bó tay" từ cái sạc pin, tai nghe..." của báo Tuổi trẻ đăng ngày 29/8, ông Trương Thanh Hoài, phó vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng Bộ Công thương nói: "Chúng tôi mới được Tập đoàn Samsung cung cấp danh sách trên 170 linh kiện, phụ tùng mà Việt Nam có thể làm để cung ứng cho Galaxy S4 và Galaxy Tab7. Tuy nhiên khi hỏi các hiệp hội, doanh nghiệp, kể cả doanh nghiệp điện tử đã có 40-50 năm truyền thống, câu trả lời là: chưa làm được (không đáp ứng được công nghệ và giá thành)! Mà trong đó có những linh kiện nghe rất đơn giản như cái sạc pin, cáp USB, vỏ nhựa, tai nghe...".
Báo Lao động viết chỉ tính riêng sạc pin các loại, mỗi năm Samsung cần 400 triệu chiếc. Tính lãi sơ sơ mỗi chiếc sạc pin là 0,5 USD, mỗi năm doanh nghiệp Việt Nam (nếu làm được) có thể bỏ túi 200 triệu USD.
Qua ba nguồn tin nói trên phản ánh thì có thể thấy vấn đề của doanh nghiệp phụ trợ Việt Nam: Cỗ dâng tận miệng mà không ăn được vì yếu kém - cả về vốn và công nghệ.
Nhưng sự thật có bi đát như vậy không? Chúng ta hãy để cơn xúc động lắng xuống và phân tích từ hai phía: nhà đầu tư nước ngoài (như Samsung) và nhà cung ứng Việt Nam.
Về phía Samsung, không nói hẳn ai cũng biết họ đã có các nhà cung cấp phụ kiện như vỏ máy, sạc pin, dây cáp... từ lâu. Thậm chí, khi Samsung đầu tư vào Việt Nam, họ đã có kế hoạch kéo theo các nhà sản xuất linh kiện vệ tinh.
Thực tế, theo báo Đầu tư hồi tháng 5/2014 đưa tin, ông Shim Won Hwan, Tổng giám đốc Khu tổ hợp Samsung (Samsung Complex) ở Bắc Ninh cho biết Samsung đã thu hút được 60 nhà đầu tư vệ tinh ở Việt Nam. Trong đó, có đến 45 nhà cung cấp Hàn Quốc và 10 nhà cung cấp khác. Chỉ có 5 nhà cung cấp là của Việt Nam nhưng mới chỉ cung cấp bao bì, hộp xốp chứ không phải là linh kiện điện tử.
Câu hỏi đặt ra là với việc kéo theo đội ngũ công ty Hàn Quốc vệ tinh hùng hậu, sản xuất từ vi mạch, màn hình cho đến vỏ điện thoại, pin... tại sao Samsung vẫn cung cấp danh sách linh kiện, phụ tùng "đặt hàng" doanh nghiệp nội địa với Bộ Công thương, với doanh nghiệp Việt Nam?
Trên lý thuyết thì như ông Nguyễn Văn Đạo, Phó tổng giám đốc Công ty Điện tử Samsung Vina - đơn vị liên doanh giữa Công ty Cổ phần TIE và Tập đoàn điện tử Samsung từng được báo chí trích dẫn rằng với bất kì nhà sản xuất nào, nếu phải lựa chọn vật tư linh kiện từ hai nhà cung cấp có chất lượng và giá ngang nhau thì dĩ nhiên nhà cung cấp nội được ưu tiên vì không phải mua bằng ngoại tệ, không phải làm thủ tục nhập khẩu.
Thực tế, Samsung đã có các công ty phụ trợ Hàn Quốc đi kèm vào Việt Nam rồi, cho nên sự ưu tiên hàng nội như ông Đạo đã nói trên không còn tồn tại nữa. Ngoài ra, với quy mô sản xuất cung ứng cho thị trường toàn cầu, Samsung không dại gì mạo hiểm thường xuyên thay đổi nhà cung cấp truyền thống bằng nhà cung cấp địa phương nếu như không có sự thay đổi đặc biệt về giá cả hay các lý do khác.
Và quan trọng hơn cả, sẽ là quá ngây thơ khi tin rằng Samsung muốn "dâng cỗ" cho doanh nghiệp Việt Nam (đồng thời "đập bát cơm" của doanh nghiệp cung cấp Hàn Quốc) bởi vì như chúng ta thấy, đi kèm với "mâm cỗ" ấy là điều kiện mà khó có thể doanh nghiệp Việt Nam nào đáp ứng được: số lượng khủng.
Có điều, tôi cho rằng họ vẫn "đặt hàng" doanh nghiệp Việt Nam, là để khi doanh nghiệp Việt Nam (và cả các cơ quan quản lý của Việt Nam) "bó tay", thì các doanh nghiệp vệ tinh Hàn Quốc đầu tư vào Việt Nam sẽ thuận lợi hơn, được hưởng ưu đãi nhiều hơn (do trong nước không sản xuất được).
Trong khi đó, về phía doanh nghiệp Việt Nam, không phải là "không làm nổi" mấy cái vỏ, sạc pin, dây cáp điện cho Samsung. Mà đơn giản là họ không làm!
Giám đốc một doanh nghiệp sản xuất thiết bị điện tử gia dụng ở Hà Nội đã phá lên cười khi tôi bóc cái vỏ lưng máy Galaxy S4 ra hỏi có làm được không? Bởi theo ông, "cái khỉ gió ấy sao không làm được", có điều là muốn làm hay không.
"Việc sản xuất không khó do thiết kế bên đặt hàng theo chuẩn hết rồi, có khuôn mẫu, vật liệu cũng sẵn có. Để nhà xưởng, điều kiện lao động đạt tiêu chuẩn quốc tế cũng không phải quá khó", vị giám đốc giải thích. Ông cho rằng, vốn đầu tư sản xuất vỏ điện thoại "làm gì đến 500 triệu USD" (hơn 10 nghìn tỷ đồng) như ông Nguyễn Hoàng đã nói ở trên. Tuy nhiên, vẫn không có doanh nghiệp Việt Nam nào cung cấp linh kiện cho Samsung bởi "vấn đề là Samsung có thực sự muốn hay không?".
"Mặc dù giá trị vỏ điện thoại thấp, chỉ một vài đô la nhưng để sản xuất hàng trăm triệu chiếc cung ứng cho Samsung thì chắc chắn chỉ một doanh nghiệp không bao giờ kham nổi. Ngay Samsung cũng cần đến vài nhà cung cấp vỏ máy. Cho nên, chỉ cần đặt yêu cầu sản lượng cực lớn, doanh nghiệp Việt Nam đã lắc hết rồi, chưa nói gì đến giá cả, chất lượng", ông nói.
Quả thực, xét về đầu tư sản xuất vỏ điện thoại, vốn không đến mức 500 triệu USD. Năm 2013, ban quản lý Khu công nghiệp tỉnh Bắc Giang đã cấp chứng nhận đầu tư cho dự án Young Sung Precision Vina, vốn đầu tư 400.000 USD. Dự án này hướng tới là nhà cung ứng cho Samsung, chuyên sản xuất, gia công vỏ điện thoại di động, linh kiện, phụ kiện điện tử cao cấp, công suất 200 tấn/năm; in laser trên vỏ điện thoại di động, linh kiện, phụ kiện điện tử, công suất 50 tấn/năm. Và chắc chắn, không chỉ có Young Sung Precision Vina là nhà cung cấp vỏ điện thoại duy nhất cho Samsung.
Phải nói rằng, sản xuất được các linh kiện điện tử: camera, màn hình, vi xử lý... dùng cho các sản phẩm công nghệ cao như smartphone không hề đơn giản – nó đòi hỏi sự đầu tư rất lớn về nghiên cứu và phát triển; chưa kể trên thị trường các tên tuổi lớn trong lĩnh vực này cũng đang phải cạnh tranh khốc liệt. Nhưng nếu nói doanh nghiệp Việt Nam sản xuất không sản xuất nổi cái vỏ điện thoại, sạc pin... thì cần phải xem lại. Đừng bao giờ nên vội vã nhìn những con số các nhà đầu tư nước ngoài lớn đưa ra để ảo tưởng và thất vọng với chính mình.
Phi Điệp/http://vnreview.vn/

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Thưa lều báo, Việt Nam xuất khẩu 480 triệu ốc vít sang Châu Âu năm 2011

DKSH (nhà cung cấp Dịch vụ phát triển Thị trường tại khu vực châu Á) vừa ký hợp đồng với các doanh nghiệp Việt Nam để cung ứng mỗi năm 480 triệu ốc vít cho thị trường Châu Âu.

Ông Marcel Baumgartner, Trưởng bộ phận Cung ứng của DKSH (nhà cung cấp Dịch vụ phát triển Thị trường tại khu vực châu Á) cho biết, DKSH vừa ký hợp đồng với các doanh nghiệp Việt Nam để cung ứng mỗi năm 480 triệu ốc vít cho thị trường Châu Âu.
Trong năm 2011, DKSH cũng đã ký hợp đồng với nhiều công ty cung cấp vật liệu và thiết bị sửa chữa gia dụng uy tín của Châu Âu để tìm kiếm nguồn hàng từ Châu Á, đặc biệt là Việt Nam và Trung Quốc. Bộ phận cung ứng sản phẩm của DKSH đã phát triển với tốc độ đáng kể và đã đạt hơn 70% doanh số chỉ trong vòng 6 tháng đầu năm 2011.
Thế Vĩnh
Thế mà có kẻ kêu Việt Nam không sản xuất được Ốc vít nhỉ =)
Nực cười khi họ cho rằng việc Việt Nam không sản xuất được ốc của Canon là thể hiện sự yếu kém về chất lượng kĩ thuật Việt Nam , cũng như sự yếu kém về công nghiệp Việt Nam . Điều này làm tôi nhớ đến hồi đi học mỗi khi dùng hóa chất thí nghiệm , thầy giáo đều chỉ cho chúng tôi xem rất rõ : Đây là hàng Mỹ , kia là hàng Đức , kia nữa là hàng Nhật , cái bình 10 lít kia là của TQ , nó rẻ bằng một nửa nhưng không tốt bằng , các em dùng cẩn thận , tiết kiệm nhé vì hết phải đặt hàng gửi về đấy , tiền thì không phải lo nhưng thời gian thì không đảm bảo cho công trình đúng hạn .
Tôi thấy ngạc nhiên vì mỗi tiết học chúng tôi phải dùng bản gel hết cả lọ hóa chất ấy ,vậy sao Việt Nam không sản xuất ?
Lớn lên 1 chút khi đi thực tập ở một nhà máy hóa chất công nghệ sinh học ở Bình Dương , tôi thấy dây chuyền ấy dư sức sản xuất hóa chất mà trường tôi phải nhập từ nước nọ , nước kia , tuy nhiên tôi đã biết chắc là họ không sản xuất hóa chất ấy để bán cho trường tôi , đơn giản vì cả nước lúc đó chưa đến 5 trường đào tạo ngành công nghệ sinh học cần hóa chất đó , trong khi việc nâng cấp dây chuyền , đào tạo công nhân tốn kém hơn nhiều .
Giờ nghĩ lại đến câu chuyện 480 triệu cái ốc vít và Việt Nam không sản xuất được ốc , tôi thấy cũng chẳng có nghịch lý gì cả , đơn giản vì đó là biểu hiện rõ nhất của toàn cầu hóa , cũng là biểu hiện cần thiết của nền kinh tế thị trường chuyên môn hóa , công nghiệp hóa quy mô lớn .
Có lẽ , vâng ,có lẽ ,chỉ có những nhà báo mãi mãi dùng ngòi bút như những kẻ viết ngôn từ lếu láo kia mới nghĩ đến và không hiểu điều giản đơn này .Chúng ta có nền công nghiệp phụ trợ chưa đảm bảo , khi để ý đến nền kinh tế Nhật , ta sẽ nhận thấy những xưởng gia công cơ khí rất nhỏ , sản xuất chuyên biệt hóa nhưng với quy chuẩn rất cao .

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

"Thư gửi bố " làm ba tờ báo lớn mất 180 triệu

Theo Vietnamnet
Thanh tra Bộ TT&TT vừa quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với báo Tiền Phong, báo điện tử Đất Việt và điện tử Kiến thức do "thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng".
Quyết định do Chánh Thanh tra Bộ TT&TT Nguyễn Văn Hùng ký hôm nay nêu mức xử phạt 60 triệu đồng đối với mỗi tờ báo trên.
Hành vi vi phạm hành chính của các báo, theo quyết định này, là "thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng".
Trong ngày 7/8, báo điện tử Đất Việt đã đăng "Bài văn của trẻ khiến giáo viên và phụ huynh ngã ngửa", tờ Tiền Phong đăng "Thư gửi bố: Chú CA phường ngày nào cũng đến ăn cơm" trên chuyên trang Tấm gương. Hôm sau, 8/8, báo điện tử Kiến thức có bài "Xôn xao con gái gửi thư cho bố công tác xa".
Quyết định xử phạt 3 báo của Thanh tra Bộ TT&TT dựa trên điểm a, khoản 5, điều 8 nghị định 159/2013/NĐ-CP tháng 11/2013 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản.

H.Anh
Một phần bức thư ngụy tạo
Thực tế bức thư ngụy tạo này là một trò ngụy tạo đã được cáo báo lớn như Tiền Phong đăng lên gây phẫn nộ trong dư luận . Việc sử phạt 3 tờ báo trên chỉ là hành động giết gà dạo khỉ , tuy nhiên đó cũng là quyết tâm của bộ 4T trong việc chống Lều Báo hiện nay làm hàng loạt trang mạng và các báo khác đều phải gỡ tin bài này .

“ĐẢ HỔ DIỆT RUỒI” HAY LÀ TRÒ SUY DIỄN THEO KIỂU “TÁT NƯỚC THEO MƯA” CỦA PHẠM CHÍ DŨNG


Viễn/VNCH

Mới đây đọc được bài viết “Sẽ có “đả hổ diệt ruồi ở Việt Nam” của Phạm Chí Dũng-chủ tịch Hội nhà báo độc lập mà cười vỡ cả bụng. Cười vì cái ý tưởng thú vị của anh Phạm Chí Dũng và sự suy diễn mô đi phê trên cả tuyệt vời của anh Dũng.

Nói tới chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” chắc mọi người đều biết đây là chiến dịch chống tham nhũng do ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc tiến hành nhằm ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng tham nhũng ở quốc gia này. Những cái tên đã được dư luận nhắc tới nhiều thời gian qua như Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang chính là những “con hổ” mà ông Tập Cận Bình đã nhắm tới. Đồng thời ông cũng tuyên bố rằng chiến dịch của ông sẽ tiêu diệt cả hổ lẫn ruồi, thế nên mới có tên là chiến dịch “đả hổ diệt ruồi”.

Không biết có phải khoái khẩu với phong cách của ông Tập không mà Phạm Chí Dũng đã ngay lập tức viết một bài với cái tít giật đùng đùng trên trang BBC: “Sẽ có “đả hổ diệt ruồi” tại Việt Nam”. Nghe tít này nhiều người băn khăn tự hỏi ý của anh Phạm Chí Dũng là gì, cổ vũ cho cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam hay là vấn đề gì khác.

Và câu trả lời là Anh Dũng chỉ mượn ý tưởng “đả hổ diệt ruồi” của trung Quốc để đặt tên bài viết cho kêu còn nội dung bài viết thực ra cũng chả có gì mới, vẫn là một sự suy diễn nặng mùi chủ quan và bịa đặt của Phạm Chí Dũng-một phong cách đã trở thành quen thuộc đối với anh trong nhiều bài viết từ trước tới nay.

Với trí tưởng tượng phong phú, Phạm Chí Dũng cho rằng việc giá xăng giảm trong thời gian qua dường như là dấu hiệu của một chiến dịch “Đả hổ diệt ruồi”. Dũng viết: “Dù với tổng mức giảm khiêm tốn 1.430 đồng/lít cho đến ngày 18/8/2014, giá xăng đã trở về gần mức đầu năm 2014. Có thể hiểu khác hơn - một dấu hiệu suy giảm quyền lực của “Phe lợi ích” mà Petrolimex luôn là một đại diện tiêu biểu và xứng đáng?”

Rõ là buồn cười, một sự việc tưởng chừng đơn giản là việc giảm giá xăng lại có thể khiến anh Phạm Chí Dũng liên tưởng tới “đả hổ diệt ruồi”. Nghe có thuyết phục không nhỉ?

Và không chỉ dừng lại ở đó đâu, trí tưởng tượng phong phú của anh còn lên tới mức hoang tưởng khi anh cho rằng đang có “phe lợi ích” và “phe bảo thủ” trong hàng ngũ cán bộ lãnh đạo cấp cao của Việt Nam. Và anh suy diễn thế này: sự giảm giá của Petrolimex chính là một bước thụt lùi của “phe lợi ích” so với “phe bảo thủ”.

Tôi hiểu ý đồ của anh. Anh luôn tung ra các luận điểm cho rằng trong lãnh đạo cấp cao của Việt Nam có phe này phe khác, từ đó làm cho thế giới và nhân dân tin rằng nội bộ lãnh đạo Việt Nam đang có sự mất đoàn kết, chia rẽ bè phái. Thủ đoạn này khá quen thuộc trong hoạt động chiến tranh tâm lý từ trước tới này. Và anh dùng thủ đoạn này trong bối cảnh trước thềm Đại hội Đảng lần thứ XII, e rằng cũng có chút tính toán.

Và tôi không thể nhịn được cười khi đọc đoạn này của anh: “Chỉ có thể một mệnh lệnh thầm kín và khẩn cấp nào đó được truyền xuống từ “Thủ trưởng” mới có thể làm cho con tim tê liệt của tập đoàn xăng dầu độc tôn và độc quyền này phải rung động, khiến họ bắt đầu phải tính đến “hậu sự”, nhằm tránh thoát những đòn roi hiểm hóc có thể phát ra bởi một chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” - ngộ nhỡ sẽ xảy ra đến mức xáo trộn đời sống chính trị ở Việt Nam ngay trong thời gian tới”.

Phải nói là quá khâm phục cho tài suy diễn và bịa đặt của anh Phạm Chí Dũng. Anh mang tiếng là một nhà báo độc lập và là chủ tịch Hôi Nhà báo độc lập nhưng lối viết và những thông tin anh đưa ra không hê có một tí phần trăm nào là trung thực và tin cậy. Chẳng lẽ độc lập là tự do đưa thông tin sai lạc và bịa đặt.

Chính vì lẽ đó mà sau khi bài viết này xuất hiện, một cây bút khác là Nguyễn An Dân đã có một bài viết phản biện lại Phạm Chí Dũng, cũng trên trang BBC với tựa đề: “Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng có còn độc lập”?

Không biết anh Phạm Chí Dũng đã đọc bài viết này chưa?

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

VNxpress đã hội nhựa đường như thế nào ?

Sáng 29/7, công nhân của nhà thầu Phúc Lộc rải thảm bêtông nhựa lớp cuối cùng để hoàn thành tuyến Quốc lộ 1A đoạn qua xã Hồng Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình. Tuy nhiên, công việc luôn bị gián đoạn vì người dân ra chặn xe rải thảm để lấy bêtông nhựa. 

Hình ảnh được lan truyền trên mạng đã khiến nhiều người bức xúc với hành vi hôi cả nhựa đường. Nhưng sự thật chưa hẳn đã như vậy.

XIN LỖI, tôi thực sự bức xúc vì sự thật chỉ phản ánh theo nhà thầu , còn thực tế thì không phả vậy 

Tôi là người sống cạnh đây, là 1 cán bộ công chức nhà nước. Khi nhà thầu làm tuyến đường quốc lộ 1A đi qua nơi này, nâng cấp lên rất cao, có khi gần tới cả 1m, 1.5m, trong hợp đồng thì phía nhà thầu sau khi làm xong phải trả lại mặt bằng cho dân đi, đường liên thôn, đường liên xã hay các cơ quan trên mặt bằng đường 1 nhà thầu phải tự đổ đá dăm, hoặc đất biên hòa cào bằng lại như cũ.

Khi thi công thời gian dài, rất bụi ô nhiễm, khi mùa vào thì hỏi đường dân sinh làm sao mà chở lúa thu hoạch từ đồng qua quốc lộ về nhà khi cao hơm cả 1m? Dân yêu cầu nhà thầu, nhà thầu trả lời sẽ trả lại mặt bằng khi hoàn thành, nhưng để mấy tháng như vậy người dân phải tự ra làm, và nhà thầu cũng đông ý cho dân làm (nếu nhà thầu trả đúng mặt bằng thì họ phải tự làm).

Người dân bỏ công ra làm, nhà thầu làm xong thì đi luôn, bây giờ thì lên báo??? Vậy chúng tôi quá bức xúc đến sáng hôm nay 1/8/2014 phải họp thôn, yêu cầu chính quyền gồm cả công an phải mời nhà thầu về đối chất xem dân hôi của chỗ nào?? 

Trong khi họ thi công thì chúng tôi cũng phụ làm với họ, có sự chứng kiến của họ, mỗi km đường nghe nói lên tới tiền tỉ, nhưng đường dân sinh chỗ có chỗ không qua loa đại khái, vậy xin hỏi nhà thầu đã làm gì ???

Nguyễn Như Thủy

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Lợi dụng Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng GIA MINH, BÙI VĂN BỒNG, NGUYỄN XUÂN DIỆN ĐÃ RƠI MẶT NẠ


Vụ việc lùm xùm về mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Lành được khơi nguồn từ báo Lao Động, rồi được TS Nguyễn Xuân Diện chộp lấy và đưa lên blog Tễu. Từ nguồn này, phóng viên Gia Minh của RFA cũng nhanh chóng vào cuộc viết bài, và đăng tải ngay trên trang của Bùi Văn Bồng.

Những thông tin đó là hoàn toàn bịa đặt và vu khống. Xem hình dưới, được chụp từ màn hình máy tính. 


Bản thân Nguyễn Xuân Diện, Bùi Văn Bồng đều biết rõ điều này, nhưng cố tình đăng tải nhằm nói xấu chế độ.

Tất nhiên, anh phóng viên báo Lao Động và Ban biên tập có lẽ sẽ là người phải chịu trách nhiệm chính về vụ việc đáng hổ thẹn này. Chúng ta hãy chờ xem ông Chủ tịch Tổng LĐLD Việt Nam Đặng Ngọc Tùng và Tổng Biên tập Báo Lao Động sẽ xoay sở như thế nào với bài viết bịa đặt, làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới lòng tin của người dân với việc thực hiện các chủ trương, chính sách và pháp luật của đảng và nhà nước, tạo cơ hội cho đám mất dạy xuyên tạc, bơm bít bóp méo sự thật.

Sau đây là Phản hồi của chính quyền Đà Nẵng về vụ việc. Phản hồi này đã lột mặt nạ của cả Gia Minh, Bùi Văn Bồng và Nguyễn Xuân Diện. Tuy nhiên, điều mà người dân mong chờ là việc xử lý các đối tượng "mượn gió bẻ măng" như thế này.

Phản hồi bài viết trên Báo Lao Động ra ngày 3-7-2014

Ảnh: Bùi Văn Bồng

Ngày 21-7-2014, UBND thành phố Đà Nẵng có Công văn số 6349/UBND-NCPC kính gửi Chủ tịch Tổng LĐLD Việt Nam Đặng Ngọc Tùng và Tổng Biên tập Báo Lao Động phản hồi bài viết của Báo Lao Động ra ngày 3-7-2014. Nội dung công văn như sau:

Ngày 3-7-2014, Báo Lao Động Online có bài viết “Đà Nẵng: Bị cưỡng chế, Mẹ Việt Nam Anh hùng quyết ở Trung tâm Y tế chờ tòa án phán xử” về vụ việc liên quan đến gia đình của bà Phạm Thị Lành (Mẹ Việt Nam anh hùng), trú tại 29 đường Nguyễn Thông, phường An Hải Tây, quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng. Sau khi xem xét nội dung bài viết nêu trên của Báo Lao Động, UBND thành phố Đà Nẵng có ý kiến cụ thể như sau:

1- Về hỗ trợ, bồi thường và tái định cư đối với bà Phạm Thị Lành

Nhà, đất của hộ bà Phạm Thị Lành có nguồn gốc do Nhà nước quản lý, gia đình bà Phạm Thị Lành ký hợp đồng thuê với diện tích là 49,4m2. Trong quá trình sử dụng, gia đình hộ bà Lành đã tự ý cơi nới thêm, nên tổng diện tích đất gia đình sử dụng đã tăng từ 49,4m2 lên 119,9m2.

Năm 2008, toàn bộ diện tích đất nêu trên nằm trong phạm vi giải tỏa để thực hiện dự án nâng cấp, mở rộng đường Hà Thị Thân, phường An Hải Tây, quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng. Tuy là nhà, đất thuê của Nhà nước nhưng UBND thành phố Đà Nẵng đã xem xét giải quyết hỗ trợ 60% giá đất ở đối với phần diện tích 49,4m2, hỗ trợ 100% giá trị nhà và vật kiến trúc, hỗ trợ khó khăn: 10.000.000 đồng với tổng số tiền đền bù, hỗ trợ là 124.149.150 đồng. Ngoài ra, bà Phạm Thị Lành được hỗ trợ tiền sử dụng đất thuộc diện chính sách theo quy định khi Nhà nước bố trí đất tái định cư với số tiền là 45.000.000 đồng.

Về chính sách tái định cư, UBND thành phố Đà Nẵng có chủ trương xây dựng nhà tình nghĩa cho bà Phạm Thị Lành tại lô đất số 08-B2, đường 7,5m khu dân cư An Mỹ, với diện tích 90m2 (nay là số 33 đường Nguyễn Thông, quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng). Tuy nhiên, bà Phạm Thị Lành và gia đình có nguyện vọng muốn mua đất nhằm tạo điều kiện cho con cháu làm ăn sinh sống, không nhận nhà tình nghĩa. Nguyện vọng này của bà Phạm Thị Lành và gia đình thể hiện tại:

- Đơn đề nghị ngày 19-6-2008 với nội dung: “Đề nghị UBND thành phố có biện pháp ngăn chặn ngừng thi công nhà tình nghĩa mà ra quyết định bán đất cho tôi để gia đình tôi tự làm nhà theo ý muốn”.

Ảnh: Nguyễn Xuân Diện

- Biên bản làm việc ngày 6-6-2008 của UBND quận Sơn Trà, bà Phạm Thị Lành và ông Trần Công Minh (con bà Lành) trình bày: “Mẹ Việt Nam anh hùng còn có 2 con là Trần Công Minh, Trần Minh Đức đứng ra phụng dưỡng do đó chưa cần thiết phải làm nhà tình nghĩa cho Mẹ Việt Nam anh hùng. Trường hợp xây dựng nhà tình nghĩa thì xem lại có đúng chính sách không và sau khi xây dựng gia đình sẽ không nhận”.

Thể theo nguyện vọng nêu trên của gia đình bà Phạm Thị Lành nêu tại buổi tiếp dân ngày 9-7-2008, Chủ tịch UBND thành phố đã đồng ý bố trí 2 lô đất liền kề (lô số 10 và 11 khu B2) đường 7,5m khu dân cư An Mỹ, với tổng diện tích là 180m2 (nay là số 29 đường Nguyễn Thông), thay cho chủ trương xây dựng nhà tình nghĩa; còn lô đất số 08-B2, đường 7,5m khu dân cư An Mỹ (nay là số 33 đường Nguyễn Thông-Sơn Trà), UBND thành phố Đà Nẵng giải quyết bố trí để làm nhà sinh hoạt cộng đồng tại khu vực.

2- Việc khiếu nại và giải quyết khiếu nại

Sau khi nguyện vọng của gia đình được giải quyết xong, gia đình bà Phạm Thị Lành nhận đất và xây dựng nhà ở khang trang tại 2 lô đất liền kề ở số 29 đường Nguyễn Thông-Đà Nẵng thì ông Trần Công Minh (con của bà Phạm Thị Lành) tiếp tục đòi nhà, đất tại số 33 đường Nguyễn Thông, quận Sơn Trà, Đà Nẵng mà hiện nay là nhà sinh hoạt cộng đồng của nhân dân tại khu vực (ông Minh cho rằng đây là nhà tình nghĩa đã bố trí cho bà Phạm Thị Lành). Khiếu nại này đã được các cơ quan chức năng giải quyết theo đúng quy định của pháp luật:

- Quyết định số 1826/QĐ-UBND ngày 20-8-2009 của Chủ tịch UBND quận Sơn Trà.

- Quyết định số 8556/QĐ-UBND ngày 13-11-2009 của Chủ tịch UBND thành phố với nội dung không chấp nhận khiếu nại và giữ nguyên Quyết định giải quyết của Chủ tịch UBND quận Sơn Trà.

Thanh tra Chính phủ đã tổ chức kiểm tra, rà soát toàn bộ vụ việc. Ngày 17-3-2014, Thanh tra Chính phủ, Bộ Tài nguyên và Môi trường, Văn phòng Chính phủ và UBND thành phố tổ chức đối thoại với ông Trần Công Minh (có sự tham gia trợ giúp pháp lý của ông Nguyễn Trọng Phúc – Giảng viên Khoa Luật Trường Đại học Huế). Sau khi đối thoại công khai, dân chủ và trên cơ sở pháp luật, kết quả chính sách hỗ trợ của thành phố đối với bà Phạm Thị Lành, Thanh tra Chính phủ kết luận việc giải quyết của Chủ tịch UBND quận Sơn Trà và Chủ tịch UBND thành phố theo đúng quy định của pháp luật.

3- Về sự việc diễn ra vào ngày 12 và 13-6-2014

Nhà, đất tại số 33 đường Nguyễn Thông, quận Sơn Trà-Đà Nẵng là nhà sinh hoạt cộng đồng tại khu vực nhưng ông Trần Công Minh ngang nhiên đổ xe tang trên lô đất, phía trước cửa nhà làm ảnh hưởng đến việc sinh hoạt của nhân dân. Đảng ủy, chính quyền, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường An Hải Tây đã nhiều lần vận động và thông báo bằng văn bản yêu cầu ông Trần Công Minh di chuyển xe tang ra khỏi nhà sinh hoạt cộng đồng nhưng ông Trần Công Minh cố tình và kiên quyết không thực hiện.

Thực hiện Công văn số 08 ngày 4-12-2013 của Tổ đại biểu HĐND thành phố Đà Nẵng (đơn vị quận Sơn Trà) về xử lý sớm việc đổ xe tại nhà sinh hoạt cộng đồng, UBND quận Sơn Trà chỉ đạo UBND phường An Hải Tây thực hiện. Ngày 12-6-2014, UBND phường An Hải Tây tổ chức lực lượng di chuyển xe tang ra khỏi nhà sinh hoạt cộng đồng thì ông Trần Công Minh đưa mẹ là bà Phạm Thị Lành ra cản trở, riêng vợ ông Minh là bà Thảo có hành vi chống đối, đổ can xăng xuống đường để đốt. Trước tình hình phức tạp đó, lực lượng thi hành nhiệm vụ áp tải bà Thảo về trụ sở UBND phường An Hải Tây; cán bộ phụ nữ và nhân viên y tế đưa mẹ Phạm Thị Lành về Trung tâm y tế quận Sơn Trà để chăm sóc.

Đến tối ngày 12-6-2014, ông Trần Công Minh đến Trung tâm Y tế quận Sơn Trà đưa bà Phạm Thị Lành về nhà. Tuy nhiên, đến khoảng 7 giờ 30 sáng ngày 13-6-2014, ông Trần Công Minh lại đưa bà Phạm Thị Lành trở lại Trung tâm Y tế quận Sơn Trà nhưng không làm thủ tục nhập viện theo quy định mà bỏ đi về, để mẹ mình là bà Phạm Thị Lành ở lại Trung tâm Y tế quận Sơn Trà.

Qua kiểm tra và theo dõi sức khỏe hằng ngày, Trung tâm Y tế quận Sơn Trà xác định bà Phạm Thị Lành không có bệnh, sức khỏe bình thường nên đã nhiều lần thông báo cho gia đình đưa bà Lành về nhà. Tuy nhiên, đến nay ông Trần Công Minh vẫn không đưa bà Phạm Thị Lành về nhà. Vì vậy, hiện nay Trung tâm Y tế quận Sơn Trà vẫn đang tiếp tục chăm sóc bà Phạm Thị Lành.

Trước tình hình đó, xét thấy việc bà Phạm Thị Lành ăn ở tại Trung tâm Y tế quận Sơn Trà là không bảo đảm đến sức khỏe nên UBND thành phố đã yêu cầu UBND quận Sơn Trà chủ trì, phối hợp với Sở Lao động-Thương binh và Xã hội, Trung tâm Y tế quận Sơn Trà, UBND phường An Hải Tây đưa bà Phạm Thị Lành về nhà ở của gia đình tại số 29 Nguyễn Thông-Đà Nẵng. Nếu gia đình bà Phạm Thị Lành không tiếp nhận bà, giao Sở Lao động-Thương binh và Xã hội lập thủ tục cho bà Phạm Thị Lành về Trung tâm Phụng dưỡng người có công cách mạng thành phố để chăm sóc. Hiện nay, các cơ quan, địa phương đang khẩn trương triển khai thực hiện.

Từ kết quả hỗ trợ và tái định cư nêu trên cho thấy, thành phố đã giải quyết thỏa đáng và rất quan tâm đến gia đình của mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Lành. Tất cả sự việc xảy ra vào ngày 12 và 13-6-2014 là do vợ chồng ông Trần Công Minh (con của bà Phạm Thị Lành) đạo diễn, ông Minh đã đưa mẹ già của mình ra để cản trở cơ quan chức năng (mẹ Lành đã 97 tuổi), gây áp lực với chính quyền địa phương. Đây là hành vi coi thường pháp luật và bất chấp đạo lý của ông Trần Công Minh. Trong tình huống này, việc đưa mẹ Phạm Thị Lành về Trung tâm Y tế quận Sơn Trà để chăm sóc là cần thiết và mang tính đạo nghĩa sâu sắc.

Bản chất và sự thật của vụ việc diễn ra vào ngày 12 và ngày 13-6-2014 đúng như nội dung báo cáo nêu trên, thế nhưng ngày 3-7-2014, Báo Lao Động Online có bài viết “Đà Nẵng: Bị cưỡng chế, mẹ Việt Nam anh hùng quyết ở Trung tâm Y tế chờ Tòa án phán xử” có nội dung không chính xác, sai lệch.

- Thứ nhất, ngôi nhà tại số 33 Nguyễn Thông, quận Sơn Trà, Đà Nẵng là nhà sinh hoạt cộng đồng của nhân dân tại khu vực, không phải nhà tình nghĩa của bà Phạm Thị Lành (thành phố đã giải quyết bố trí 2 lô đất liền kề, thay cho chủ trương xây dựng nhà tình nghĩa theo đúng nguyện vọng của gia đình bà Phạm Thị Lành), thế nhưng bài viết lại cho rằng ngôi nhà này là nhà tình nghĩa của bà Phạm Thị Lành.

- Thứ hai, UBND phường An Hải Tây tiến hành cưỡng chế đưa xe tang của ông Trần Công Minh ra khỏi nhà sinh hoạt cộng đồng để nhân dân tại khu vực sinh hoạt, thế nhưng bài viết cho rằng chính quyền cưỡng chế mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Lành.

- Thứ ba, trước tình hình phức tạp tại khu vực vào thời điểm ngày 12-6-2014 như nêu trên, cán bộ phụ nữ và nhân viên y tế của phường An Hải Tây đưa bà Phạm Thị Lành về Trung tâm Y tế quận Sơn Trà để chăm sóc, thế nhưng bài viết cho rằng chính quyền phường An Hải Tây tổ chức cưỡng chế giữ mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Lành.

Những thông tin phiến diện, không chính xác, sai lệch và không đúng sự thật sự việc của Báo Lao Động đã làm ảnh hưởng rất lớn đến thành quả thực hiện chính sách đối với gia đình có công cách mạng mà Đảng bộ, chính quyền và nhân dân thành phố Đà Nẵng đã và đang thực hiện có hiệu quả trong suốt thời gian qua theo chủ trương của Đảng, pháp luật của Nhà nước.

4- Về một số bài báo có nội dung liên quan đến vụ việc

Sau khi sự việc ngày 12 và 13-6-2014 diễn ra và bài viết nêu trên của Báo Lao Động Online, một số báo địa phương, Trung ương đã có bài viết lên án và phê phán hành vi của ông Trần Công Minh, đó là:

- Báo Công an Đà Nẵng có bài viết “Những việc làm trái pháp luật và đạo lý của gia đình ông Trần Công Minh” với nhiều bài có tựa đè: “Chiếm dụng trái phép nơi sinh hoạt cộng đồng”, “Trục lợi từ chữ hiếu”.

- Báo Lao Động xã hội có bài viết “Vụ khiếu kiện của ông Trần Công Minh (Đà Nẵng): “Phải tôn trọng đạo lý và pháp luật” với nhiều bài có tựa đề: “Ưu đãi vượt trội”, “Gia đình chính sách càng phải gương mẫu”, “Một hành động cần lên án”.

Từ những ý kiến nêu trên, UBND thành phố Đà Nẵng đề nghị Tổng Biên tập Báo Lao Động đính chính, phản hồi lại cho dư luận được rõ sự thật của vụ việc, xem xét xử lý vi phạm đối với những phóng viên đã có bài viết nêu trên theo đúng quy định của pháp luật, thông báo kết quả cho bạn đọc và UBND thành phố Đà Nẵng được biết.

UBND THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG

---------------

Đây là bài đăng trên blog của Bùi Văn Bồng:

‘Đền ơn, đáp nghĩa’ chính sách và thực tế

Công an, cùng với số đông dân phòng, cán bộ thô bạo lôi ngược bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lành (97 tuổi) lên xe bắt đi ngày 12/06/2014.

Chính sách ‘đền ơn, đáp nghĩa’ luôn được chính phủ Hà Nội nhắc đi nhắc lại, đặc biệt vào dịp Ngày Thương binh- Liệt sĩ 27 tháng 7 hằng năm.Tuy nhiên thực tế đối xử với những người từng toàn tâm, toàn ý đi theo ‘chính quyền cách mạng’ ra sao?

Tuyên truyền hay!

Nhiều người từng hăng hái lên đường tham gia kháng chiến chống Pháp, hay sau này khi đi vào miền nam để chiến đấu đều vì lý tưởng bảo vệ toàn vẹn giang sơn nước nhà, và mong mỏi đất nước không bị nô lệ ngoại bang, người dân sẽ có được một cuộc sống ấm no, không bị bóc lột bởi tầng lớp ‘ăn trên, ngồi trốc’.

Bà Lê thị Ngọc Đa, một nữ thương binh trở thành dân oan khiếu kiện lâu năm vì đất đai bị tước đoạt một cách bất công, rồi trở thành tù nhân với tội danh gây rối trật tự khi cùng bà con dân oan khác lập thành hội nhóm đi biểu tình đòi quyền lợi, nhắc lại gốc gác gia đình theo cách mạng của bà:

Hồi trước tôi tham gia công tác theo truyền thống của ông cha- 3 đời cộng sản. Vì chỗ đó tôi đi theo cộng sản chiến đấu. Cộng sản nói rằng chiến đấu thì sau này không có kẻ giàu, người nghèo, được tự do, hạnh phúc; không có giai cấp bóc lột, dân ai cũng được cơm no, áo ấm, ai cũng được học hành, không ai áp bức ai. Vì thế tôi đi theo con đường đó. Vì tôi nghĩ con đường đó trên đời này ai cũng muốn, ai cũng ham.

Tôi nhớ ông Hồ Chí Minh có nói ‘đảng ta là một đảng cầm quyền, mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng; phải thật sự cần kiệm, liên chính, chí công, vô tư; phải giữ gìn đảng ta thật trong sạch; phải xứng đáng là người lãnh đạo, người đầy tớ thật trung thành của nhân dân. Nói như vậy thì ai mà không mê!

Theo bà Lê thị Ngọc Đa thì hiện nay trường hợp của bà không phải là cá biệt mà còn nhiều thương binh từng hy sinh máu xương cho ‘cách mạng’ cũng phải chịu cảnh tương tự như bà, thậm chí còn tệ hại hơn bà nữa:

Hôm nay nói vậy tôi cũng đau khổ vì tôi là người từng hy sinh cho họ, và tuyệt đối trung thành với họ; nhưng giờ tôi được gì, cuối cùng được gì. Chẳng những một mình tôi mà còn bao nhiêu anh em khác cũng khổ như tôi, có người khổ hơn tôi!
Thực tế phũ phàng!

Vào nửa đầu tháng 6 vừa qua, tại thành phố Đà Nẵng, một Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng tên Phạm thị Lành, thương binh ¾, 93 tuổi, có chồng và 2 con là liệt sỹ, bị các cơ quan chức năng địa phương phường An Hải Tây, quận Sơn Trà đến cưỡng chế ra khỏi căn nhà bằng biện pháp bạo lực. Bà bị đưa đến bệnh viện và giữ ở đó cho đến nay.

Người con trai của bà là ông Trần Công Minh cho biết:

Từ sáng ngày 12 tháng 6 họ bắt đưa vào bệnh viện- Trung tâm y tế Quận Sơn Trà. Chiều hôm đó tôi đến làm việc với giám đốc và phó giám đốc bệnh viện, tôi được phó giám đốc bện viện cho biết ông nhận được giấy triệu tập mời họp của bà phó chủ tịch UBND quận Sơn Trà, Huỳnh Thị Mỹ Hoa, về việc cưỡng chế mẹ tôi.

Vào đó thấy mẹ không có vấn đề gì, tôi có yêu cầu Trung tâm Y tế lập biên bản để tôi đưa mẹ tôi về nhà để chăm sóc. Thế nhưng ban lãnh đạo của Trung tâm Y tế nói phải chờ xin ý kiến của chủ tịch UBND quận Sơn Trà. Từ đó đến nay chưa cho mẹ về. Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Nẵng cũng họp và cho rằng việc làm của mẹ tôi là sai nên đưa vào Trung tâm Y tế để chăm sóc cho mẹ tôi. Nhưng gia đình không có yêu cầu điều đó.

Bức xúc của gia đình là yêu cầu làm rõ lý do bắt và giữ mẹ tôi tại Trung tâm Y tế Quận Sơn Trà để làm rõ vấn đề này. Làm rõ ai vi phạm qui định của pháp luật và phải xử lý công minh trước pháp luật, dù đó là người có chức có quyền cũng phải xử lý.

Sau khi bị cưỡng chế khỏi nhà và bị giữ ở bệnh viện quận Sơn Trà 18 này, mà không có lệnh theo đúng qui định pháp luật, vào cuối tháng 6 bà Phạm Thị Lành có đơn gửi cho ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang trả lại danh hiệu ‘Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng’. Đơn được điểm chỉ bằng ngón trỏ phải của bà Phạm Thị Lành. Lý do được nêu ra vì ‘quá xấu hổ’ cho hành động phạm tội của hai cấp phường và quận Sơn Trà.

Bà này còn có đơn kêu cứu vì con trai của bà bị theo dõi một cách bất thường.

Một người Pháp nhập tịch Việt Nam, ông Andre Menras- Hồ Cương Quyết, khi hay tin sự việc xảy ra đối với Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm thị Lành, ông này đang có mặt tại Đà Nẵng nên đã đích thân mang hoa đến tại bệnh viện để được gặp bà. Thế nhưng những người tại bệnh viện không cho ông này được gặp bà Phạm Thị Lành. Trong bài viết đưa lên mạng sau đó, ông Andre Menras Hồ Cương Quyết ghi rõ ‘với tôi thì mọi sự đã rõ, bà Lành, 93 tuổi, bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, bị bắt giam với sự a tòng của các bác sĩ và công an của cái hệ thống kiểu Tàu tìm cách khóa miệng người dân, đặc biệt là những người yếu thế nhất.’

Vì đâu nên nỗi?

Một lão thành cách mạng từng được mệnh danh là ‘con hùm xám đường 4’ trong cuộc kháng chiến chống Pháp, ông Đặng Văn Việt nêu lên lý do vì sao nhiều người có công với cách mạng bị đối xử tàn tệ suốt bấy lâu nay:

“Uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa là những châm ngôn mà chế độ đề ra, nào là biết ơn người có công, nhớ đến tổ tiên ông bà. Phương châm, châm ngôn đó nghe rất đẹp, nhưng thực hiện thì có nơi người ta thực hiện được, có nơi người ta không thực hiện. Điều này tùy tâm của từng tổ chức, từng người lãnh đạo. Có khi người ta nói một đường mà làm một nẻo.

Việc thực hiện mà không đúng như vậy là do nguồn gốc chính trị của nó. Nguồn gốc chính trị của nó là quan điểm, tư tưởng Mác- Lê nin, là quan điểm đấu tranh giai cấp; tức là giai cấp này tìm cách xóa bỏ giai cấp kia…, hoặc ưu tiên cho giai cấp này, đặc quyền, đặc lợi hơn cho giai cấp khác. Như thế tự nhiên tạo nên những bất công, bất hợp lý và tạo nên những đầu óc cơ hội, lợi dụng những ưu tiên của chế độ đó, làm những việc bậy bạ, chẳng hạn như tham nhũng phát triển không có tài nào ngăn cản nổi. Cơ bản là vấn đề chính trị, từ chính trị mà ra hết. Quan điểm chính trị sai lầm đưa đến những thoái hóa về xã hội”.

Đại biểu quốc hội- sử gia Dương Trung Quốc hồi tháng 7 năm 2012 có bài viết trên tờ Lao Động Cuối tuần về trường hợp bà Cát Hanh Long- Nguyễn thị Năm. Bà này từng đóng góp nhiều cho cách mạng giai đoạn đầu và trong Tuần lễ Vàng; nhưng rồi bà bị chính cách mạng xử bắn vì là bị qui vào thành phần địa chủ.

Gia Minh/rfa
Được đăng bởi Bùi Văn Bồng vào lúc 07:36

---------------

Đây là bài trên blog của TS Nguyễn Xuân Diện:

ĐAU ĐỚN THAY! BÀ MẸ VN ANH HÙNG 93 TUỔI TRẢ DANH HIỆU CHO NHÀ NƯỚC

Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Lành, 93 tuổi, đồng thời là thương binh 3/4, trú tại số 29, Nguyễn Thông, phường An Hải Tây, quận Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng vừa gửi đơn tới Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước Cộng hòa XHCN Việt Nam trả lại danh hiệu "Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng". Dưới đây là toàn văn Đơn có điểm chỉ của Cụ bà Phạm Thị Lành và các văn thư liên quan:






Đà Nẵng: Bị cưỡng chế, mẹ Việt Nam anh hùng quyết ở trung tâm y tế chờ toà phán xử 

(LĐO) Đỗ Văn - 11:3 PM, 03/07/2014 

Mẹ VNAH Phạm Thị Lành bị 4 người phụ nữ lôi ngược lên xe cứu thương. 

Sáng 12.6, chính quyền phường An Hải Tây (quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng) đã tổ chức cưỡng chế, giữ Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Phạm Thị Lành (97 tuổi) ngay trước cửa ngôi nhà tình nghĩa của mẹ tại lô B2-8 (tương đương với số 33) đường Nguyễn Thông, khu dân cư An Mỹ. 

Cưỡng chế... mẹ VNAH 

Thuật lại sự việc với PV Báo LĐ, ông Trần Công Minh (SN 1962, trú tại 29 đường Nguyễn Thông) cho biết: “Sáng ngày 12.6, ông Đỗ Trọng Bê - Chủ tịch UBND phường An Hải Tây, ông Hồ Thanh Quyền – Phó Chủ tịch phường và rất nhiều công an, cùng với số đông dân phòng, cán bộ công chức kéo đến trước số 33 đường Nguyễn Thông với ý định cưỡng chế ngôi nhà tình nghĩa của mẹ”.

Căn cứ vào các clip gia đình mẹ Lành quay được, có thể thấy trước cửa ngôi nhà số 33 đỗ một chiếc ôtô hòm. Lực lượng cưỡng chế thì căng hai dãy rào sắt di động chắn ngang đường Nguyễn Thông. Lực lượng CA với đủ các sắc phục được huy động, xe cứu thương, cứu hỏa cũng được điều động chờ sẵn.

Lúc này Mẹ VNAH Phạm Thị Lành (hiện đang sống cùng ông Minh - con mẹ Lành - ở số nhà 29) đã ra và mời ông Bê, ông Quyền vào nhà (để đọc quyết định cưỡng chế và lập biên bản cưỡng chế). Tuy nhiên, phía lãnh đạo phường An Hải Tây đã không hề đọc QĐ cưỡng chế, cũng không vào nhà theo lời mời của mẹ Lành và ông Minh.

Trước sự “cương quyết” làm trái của chính quyền phường, Mẹ VNAH Phạm Thị Lành đã xách một can xăng 5 lít đặt dưới đất và đứng chắn trước chiếc xe ôtô, không cho chính quyền phường hành động.

Thấy vậy, ông Đỗ Trọng Bê đã hô người hành động. Một phụ nữ to béo chạy vào nắm lấy tay mẹ Lành, tiếp đó ba người phụ nữ nữa xông vào hỗ trợ lôi ngược Mẹ VNAH Phạm Thị Lành lên xe cứu thương. Chiếc xe cứu thương hú còi chạy mất dạng khỏi hiện trường.

Ông Trần Công Minh cho biết, ông nhận ra hai người phụ nữ không bịt mặt là cán bộ phụ nữ của phường, còn hai người đàn bà bịt mặt thì ông không nhận ra là ai. 

“Mẹ sẽ ở đây chờ tòa phán xử” 

Sáng 2.7, PV Báo LĐ đã vào thăm Mẹ VNAH Phạm Thị Lành tại Trung tâm Y tế (TTYT) quận Sơn Trà – nơi người ta đã giữ mẹ Lành từ khi mẹ bị chính quyền phường An Hải Tây cưỡng chế lên xe cứu thương.

Đã 21 ngày bị đưa vào bệnh viện, nhưng mẹ vẫn khỏe mạnh và ngồi dậy tiếp chúng tôi. Mẹ nhẹ nhàng bảo: “Mẹ sẽ ở đây cho đến khi nào có phán quyết của tòa án xem mẹ phạm tội gì?”.

Khi được hỏi về tình trạng sức khỏe của mẹ Lành, các bác sĩ, y tá đều xác nhận mẹ hoàn toàn khỏe mạnh, không có bệnh tật gì. Khi PV hỏi lý do đưa mẹ vào viện, các bác sĩ, y tá cho biết: Đó là do cấp trên!

Trước câu hỏi tại sao lại giữ Mẹ VNAH Phạm Thị Lành tại TTYT quận Sơn Trà, bác sĩ Nguyễn Văn Cúc – Phó Giám đốc TTYT quận Sơn Trà - cũng cho biết: “Cái đó do chính quyền phường, còn chúng tôi chỉ làm chuyên môn”. Bác sĩ Cúc cũng xác nhận mẹ Lành hoàn toàn khỏe mạnh và cho biết, TTYT đã có CV yêu cầu chính quyền phường An Hải Tây đưa mẹ Lành về nhà, bởi “hiện nay cụ Phạm Thị Lành vẫn đang lưu trú tại khoa Khám bệnh và Cấp cứu của TTYT quận Sơn Trà, đây là môi trường độc hại, có nhiều mầm bệnh và có nguy cơ lây nhiễm cho cụ, đe dọa đến sức khỏe của cụ”.

Theo điều tra của PV Báo LĐ, sau khi TTYT có công văn gửi UBND phường, ông Hồ Thanh Quyền – Phó Chủ tịch phường An Hải Tây - đã đến tận nhà ông Minh “năn nỉ” đưa mẹ Lành về.

Ông Trần Công Minh - con trai mẹ Lành - cho biết: “Không phải gia đình chúng tôi không muốn đưa cụ về. Chiều 12.6, ngay khi phát hiện mẹ đang bị giữ ở TTYT quận, tôi đã đến TTYT quận yêu cầu mời chính quyền phường đến và lập biên bản để đưa mẹ về, thế nhưng Ban giám đốc của TTYT quận Sơn Trà đã từ chối. Đến nay thì mẹ kiên quyết ở lại TTYT quận để đợi tòa phán quyết mẹ phạm tội gì? Mẹ bảo từ giờ đến khi có phán quyết của tòa, đây là nhà của mẹ”.

Nguồn: Lao Động.