Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

NO – U HÀ NỘI ĐỂ TANG CỜ VÀNG NGÀY 19/6

HÌnh ảnh mang tính "minh họa "
19/06 – ngày kỷ niệm quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) – đội quân vốn được mệnh danh mạnh thứ 4 thế giới cùng nhiều cái nhất nữa như: tháo chạy nhanh nhất bằng biện pháp hay nhất (đu càng) với trang phục mát mẻ nhất (tà lỏn). Nếu như những ông lính Ngụy ở Cali treo cờ vàng, cờ Mỹ cùng với những áo những quần, những huân chương, súng nhựa để diễu võ giương oai chờ ngày “phục cuốc” thì ở Hà Nội cũng có những kẻ vốn không có dây mơ cũng chẳng phải rễ má gì với chế độ Ngụy quyền xưa cũng tụ họp nhau để “kỉ niệm”. Thế nên mới có cuộc biểu tình “chống Trung Quốc” vào một buổi chiều ngày thứ 5 – chuyện xưa nay chưa từng có.
Theo như lời kêu gọi hùng hồn được nhóm này công khai trên facebook thì họ sẽ tổ chức biểu tình vào lúc 4h30 chiều thứ 5 ngày 19/06 tại tượng đài Lý Thái Tổ. Chỉ vài giờ sau khi thông báo được đăng, hàng trăm lượt người like, hàng chục lượt chia sẻ, những tưởng sẽ thu hút được đông đảo nhân dân yêu nước tham dự, nhưng đời không như mơ, cuộc biểu tình thất bại đến thảm hại. Chẳng có “nhân dân yêu nước” nào ngó ngàng đến ngoài gần 20 thành viên nòng cốt của No – U cùng những nhà dân chủ thức thời. Thông báo 4h30 chiều thế mà đến 5h hơn mới thấy vài thành viên cốt cán lững thững đi bộ đến. Có lẽ lòng nhiệt huyết của họ đã bốc hơi theo ánh nắng mặt trời.
Đại sứ quán Trung Quốc thì ở tận tượng đài Lê-nin, No – U biểu tình chống Trung Quốc nhưng chẳng hiểu sao lại chọn tượng đài Lý Thái Tổ ở tuốt tuốt mạn bờ hồ. Có lẽ họ định diễn hài cho cụ rùa coi chơi. Chỉ thương mấy em nhỏ cùng các bạn thanh niên, không đâu bị chiếm mất cái sân chơi thường ngày. Về nội dung thì chẳng có gì mới mẻ, vẫn chỉ là bổn cũ soạn lại, chỉ có điều thành viên ngày càng thưa thớt, tình hình ngày càng thê thảm. No – U được biết dưới danh nghĩa một đội bóng, trước kia mỗi lần nhóm này show hàng, à nhầm show hình thì toàn những thanh niên trai tráng cao to đen hôi, ấy thế mà giờ lại phải để cụ bà Lê Hiền Đức đứng lên cầm đầu, có lẽ cụ vẫn chưa rút ra kinh nghiệm sau lần bị “bọn trẻ con” nó lừa đến công an phường “giải cứu” Lã Việt Dũng sau lần xô xát với bố em Thu Trang. Anh Chí những tưởng đã giải nghệ, để lại ngón nghề ăn vạ gia truyền cho Gió Lang Thang thì nay lại thấy suất hiện, chắc tại kinh tế dạo này hơi khó khăn. Đứa bé con trai Lê Hoàng chắc được triệu tập để…cho đủ quân số. Nguyễn Lân Thắng vẫn khôn lỏi như trước, hắn không dại gì mà hô hào cho đau họng, hắn làm “nhiếp ảnh” cho nó sang chảnh hơn người.
Sau khi đầy đủ ban bệ, nhóm này tổ chức “biểu tình”. Nếu băng rôn thông thường của họ là nền vàng chữ đỏ thì hôm nay lại là nền đen chữ trắng, thế mà nó mới ra dáng để tang. Hô hào có, chửi nhau có, ăn vạ cũng có, xem ra cũng vui đáo để. Những cuộc vui nào cũng phải đến hồi kết, 5p kể từ khi tấm băng rôn được căng ra, đội hình cả già lẫn trẻ đã nháo nhào, mệnh ai người nấy lo, thân ai người nấy giữ. Người được mời lên phường uống nước thì chắc mẩm lúc về mua ít thuốc đỏ giả vết thương, kẻ ở lại thì nhanh chân chuồn mất.
Thế là kết thúc cuộc “biểu tình yêu nước”.
 MTTNGPĐ

BẢO VỆ TỔ QUỐC KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA CON NHÀ GIÀU ?

Một điều bình thường...


GM FB - Sớm đầu tuần, đọc một số bài viết trên báo mạng và cả FB tranh cãi về cậu chiến sĩ Trường Sa con của thiếu gia nọ ngành thép. Một số nhà báo ca ngợi, tô vẽ hình ảnh cậu thanh niên trẻ gạt bỏ cuộc sống danh gia vọng tộc để lên đường nhập ngũ... Một số khác phản biện cho rằng, bộ mặt thật đằng sau câu chuyện gia đình đại gia và quý tử có nhiều vết đen cần làm sáng tỏ...

Cá nhân mình không ủng hộ phương án nào. Mình không quan tâm đại gia nọ giàu cỡ bao nhiêu và vì sao lại giàu? Mặc dù hôm ra Trường Sa lớn mình đã biết cậu chiến sĩ này, cậu ấy kể chỉ riêng mấy con gà đậu trên nóc nhà cậu ấy cũng chừng ngót 5 tỷ đồng... Cậu ấy khoe bố cậu ấy vừa đi tàu ra thăm, rằng tuần tới mẹ cậu ấy bay trực thăng ra tiếp tế... Cậu ấy cho khách đến chơi biết cả phân đội cậu ấy chỉ uống Chivas 18... Nói chung là có rất nhiều thứ để kể. Mình không chê trách gì, chỉ thấy có lẽ hơi buồn, trong khi nhiều cán bộ chiến sĩ đi đảo mấy chục năm trời, dăm ba cái Tết không được về nhà, chế độ ăn uống của bộ đội vẫn là 50% đồ hộp... Thế mà cậu ấy có những điều kiện để "cải thiện" hơn đồng đội quá. Hẳn rồi vì cậu ấy là con nhà giàu. 

Nhà báo, bạn đọc ca ngợi cậu ấy như một thanh niên chí khí, anh hùng... Mình không cần biết chuyện thực sự lý do cậu ấy ra đảo làm chiến sĩ là gì? Mình chỉ nghĩ việc thực hiện nghĩa vụ quân sự đối với một công dân đã được Hiến pháp và Luật quy đinh. Đó là trách nhiệm, là nghĩa vụ thiêng liêng, cao quý nhưng cũng rất đỗi bình thường. Vậy sao một thanh niên đi bộ đội lại được tung hô? lại được ca ngợi như thần thánh ? Trong khi đó hàng triệu người lính khác họ vẫn đi rồi về, họ vẫn xa nhà, chiến đấu và cả hy sinh... mà lại không được PR trên báo? Hẳn rồi vì cậu ấy là con nhà giàu. 

Phải chăng bấy lâu nay chúng ta cứ mặc định rằng, nghĩa vụ quân sự chỉ áp dụng đối với con nhà nghèo? Rằng chỉ có nhà nghèo mới cho con đi lính? Còn nhà giàu đương nhiên có quyền không thực hiện nghĩa vụ quân sự ? Vì vậy khi thấy một cậu quý tử nhà đại gia nọ ra đảo làm chiến sĩ, chưa cần biết là vì sao nhưng cứ phải là một điều phi thường, lớn lao, vĩ đại đã... Cá nhân mình trân trọng, cảm phục và đề cao mọi người lính, nhất là lính đảo. Đối với cậu thiếu gia nọ cũng vậy, rất đáng khen, đáng tự hào... Nhưng giá như báo chí đừng lố bịch tung hô cậu ấy thế... Cậu ấy chỉ đang làm một việc rất bình thường như hàng triệu thanh niên Việt Nam vẫn làm qua nhiều thế hệ để bảo vệ Đất nước này thôi. Chúng ta tô vẽ ảo tưởng biết đâu khiến cho cậu ấy lệch lạc, tự phụ và nghĩ rằng 15 tháng đảo xa của mình là thiên anh hùng ca ? Chúng ta hãy làm cho những người anh hùng trở nên bình dị và gần gũi hơn chứ đừng hóa thánh cho những việc rất đỗi thường tình. Lịch sử đã chứng minh có nhưng người hôm trước là anh hùng, hôm sau trở thành tội đồ... chỉ vì sự tâng bốc của dư luận, sự tô vẽ hào nhoáng của đám đông khiến cho họ mất đi bản ngã, và ngộ nhận về chính những giá trị mình đang có.

Có lẽ mọi người thắc mắc về bức hình này, tôi xin nói đây. Người đàn ông áo xanh trông hiền lành và khắc khổ kia là một người đạp xích lô ở bãi biển Sầm Sơn, Thanh Hóa. Một người cha của một gia đình nghèo và có người con trai duy nhất là chiến sĩ ở Trường Sa vừa ngã xuống chưa đầy 2 tháng. Ngày cơ quan quân sự huyện cử người về báo tin, ông ấy đã khóc không thành lời, thậm chí còn đuổi đánh cán bộ vì không tin con mình chỉ còn hơn 1 tháng nữa là hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về thì lại hy sinh... Phải chăng vì ông ấy nai lưng đạp xích lô mỗi ngày chỉ kiếm được vài chục nghìn đồng nên chẳng có báo nào viết bài ca ngợi gia đình ông ấy? Phải chăng vì ông ấy không phải đại gia, không có tỷ nọ tỷ kia, không thích lên là theo tàu ra thăm con, thuê trực thăng tiếp tế cho con được... nên chẳng ai để ý ? Mình trở về từ Trường Sa chưa đầy 2 tháng nhưng đã có 2 đồng đội hy sinh nằm lại với đại dương. Có chàng trai tuổi 19 chưa tròn, ước mơ trở về giúp đỡ cha mẹ ở quê nghèo không thể trở thành hiện thực... Có anh lính đã mấy năm gửi lời hẹn thế với cô gái ở hậu phương và mong đợi ít ngày nữa là được trở về tổ chức đám cưới thế rồi anh lỡ hẹn một kiếp người khi nằm lại đảo...

Mình biết có rất nhiều, rất nhiều sự mất mát và hy sinh nữa, lớn lao nhưng thầm lặng và bình dị vô cùng. Anh hùng ư, chí khí ư, tài năng ư, ... mọi thứ dù thế nào cũng sẽ càng trở nên tốt đẹp, cao quý hơn nếu nó được ngợi ca, tung hô đúng cách. 

Bởi đơn giản là:

... Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó...


Em ơi em
Hãy nhìn rất xa
Vào bốn ngàn năm Đất Nước
Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
Cần cù làm lụng
Khi có giặc người con trai ra trận
Người con gái trở về nuôi cái cùng con
Ngày giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh
Nhiều người đã trở thành anh hùng
Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhớ
Nhưng em biết không
Có biết bao người con gái, con trai
Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước...

(Trích Trường ca Đất nước - Nguyễn Khoa Điềm).
Giang Mèo

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

CĂNG THẲNG BIỂN ĐÔNG: TÍNH CHẤT ĐÃ THAY ĐỔI


Trung Quốc đã có động thái đưa thêm một giàn khoan nữa vào biển Đông, điểm đến của giàn khoan Nam Hải số 9 là vị trí có tọa độ 17 độ 14 phút 6 vĩ Bắc, 109 độ 31 phút kinh Đông. Không khó để lý giải vì sao Trung Quốc làm như vậy, vì sao chọn địa điểm đó và vì sao thời điểm này, tất cả dĩ nhiên là nằm trong một tính toán kỹ lưỡng của họ.
Địa điểm sẽ đặt giàn khoan là vùng biển mà Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang tiến hành các bước để đàm phán phân định lãnh hải giữa hai bên. Đó sẽ là câu chuyện riêng của hai nước mà dư luận quốc tế sẽ ít chú ý tới, thêm nữa với khoảng cách không xa so với đảo Hải Nam, giàn khoan sẽ được hộ tống và bảo vệ tốt hơn.
Nhưng vấn đề của chúng ta đã không còn nằm ở riêng HD981 hay HN9, sự leo thang của Trung Quốc đã đẩy căng thẳng ở Biển Đông lên một quy mô và tầm mức mới với tính chất khác hẳn.
Nếu như những năm trước khi các vụ gây hấn mà nguyên nhân ngọn ngành được cho là do các nhóm lợi ích của Trung Quốc gây ra, như vụ cắt cáp tàu Bình Minh năm 2012 là do lực lượng Hải giám, Ngư chính thực hiện hòng gây sự chú ý, chứng minh tầm quan trọng đi đến mục đích thành lập một Bộ của riêng mình.
Những vụ gây hấn như thế thường nhanh chóng được giải quyết bởi bản thân chúng không được thực hiện cho một chiến lược dài hạn, chúng chỉ "vô tình" (hay cố tình mượn nước đẩy thuyền) nằm trong tham vọng độc chiếm Biển Đông mà thôi.
Thì bây giờ, chúng ta có thể thấy, không phải trùng hợp mà Trung Quốc kéo HN9 vào vùng biển tranh chấp cùng lúc với sự kiện ông Dương Khiết Trì (bộ trưởng bộ ngoại giao Trung Quốc) thăm Việt Nam, "xoa trước đấm sau, vừa xoa vừa đấm", rõ ràng đã có sự phối hợp nhịp nhàng giữa các lực lượng phía Trung Quốc.
Việc có sự tham gia của ông Dương Khiết Trì trong kế hoạch đó, chứng tỏ tầm mức của những toan tính đã ở bậc cao hơn, tức nó xuất phát trực tiếp từ chính phủ Trung Quốc. Điều này là hoàn toàn phù hợp khi mà hoàn cảnh nội tại của Trung Quốc thúc ép những lãnh đạo cao nhất phải tìm cách "ghi điểm", Biển Đông là sự lựa chọn.
Sự kiện HD 981 kéo dài cho tới này là đã 51 ngày, bất chấp sự tiêu hao tài lực, bất chấp sự phản đối của Việt Nam và dư luận quốc tế, Trung Quốc không xuống thang mà còn thực hiện thêm những hành động khiêu khích, từ chổ tố ngược các tàu chấp pháp Việt Nam bày ra các thủ đoạn đánh lừa dư luận cho đến nay lại khuấy đảo Vịnh Bắc Bộ bằng HN9, có thể thấy đó không còn là "thăm dò phản ứng của các nước" nữa.
Một kế hoạch đòi hỏi những hiệu quả thực sự trên Biển Đông đang được Trung Quốc thực hiện, "hiệu quả" đó dĩ nhiên là moi giá biến bằng được "vùng không có tranh chấp thành vùng có tranh chấp", "vùng đang có tranh chấp thành vùng của mình" xa hơn là mưu đồ 9 đoạn.
Ngoại trừ Trường Sa và Hoàng Sa nơi mà Trung Quốc vẫn không ngừng thực hiện chiến lược "chiếm dụng hữu hiệu" khi cho xây dựng các công trình dân sự lẫn quân sự, thì lần đầu tiên chúng ta chứng kiến trên Biển Đông có nhiều hơn một điểm nóng (do Trung Quốc gây ra), như vậy đó không còn là những hành động đơn lẻ mà đã thành hệ thống, điểm này nối tiếp điểm khác.
Khi đã là hệ thống thì sẽ không có điểm dừng cho đến lúc hệ thống đó được hoàn thiện, hệ thống này không chỉ được hiểu là chuỗi các điểm nóng trên biển Đông mà còn là tổng hợp tất cả những động thái ngoại giao, chính trị, quân sự khác nữa.
Tính chất của căng thẳng biển Đông đã thực sự thay đổi kể cả về tầm mức lẫn quy mô, Việt Nam chúng ta cũng buộc phải tính toán đến các đối sách trong tình hình mới tương thích với những gì Trung Quốc đang thực hiện và mưu đồ thực hiện.
Có lẽ đã đến lúc, cần có tiếng nói phản đối ở mức độ cao hơn, cần sớm xúc tiến chuẩn bị cho mặt trận pháp lý, gấp rút có những bước đi ngoại giao thực dụng để tranh thủ những sự ủng hộ "thực tế" và "thiết thực" nhất.
Viết bởi Đông Tuyền 

NHỮNG NHÀ BÁO KHÔNG THẺ CAN TRƯỜNG TRÊN HOÀNG SA

Họ có thể là chính trị viên, thậm chí là “anh nuôi” nhưng khi có tàu Trung Quốc gây hấn là họ sẵn sàng lên boong tàu tác nghiệp cùng nhà báo. Họ là những nhà báo nghiệp dư không có thẻ...

Nói những nhà báo, phóng viên tác nghiệp tại điểm nóng Hoàng Sa là chiến sĩ cũng không hề sai. Nhưng có chiến sĩ thật sự đang ngày đêm bám biển, họ có thể là chính trị viên, thậm chí là “anh nuôi” nhưng khi có tàu Trung Quốc là họ sẵn sàng lên boong tàu dùng tất cả các loại máy ảnh, máy quay để góp phần tác nghiệp cùng nhà báo. Họ là những nhà báo nghiệp dư không bao giờ có thẻ.
Tác nghiệp trên tàu CSB 2016, phóng viên đã được chứng kiến sự dũng cảm, kiên trì của cảnh sát biển Việt Nam mọi lúc, mọi nơi. Mỗi khi đài chỉ huy gọi trên loa: “Các đồng chí chú ý, tàu Trung Quốc đang ngăn cản trái phép tàu Việt Nam, các đồng chí đang làm nhiệm vụ kiểm tra cửa đề phòng tàu Trung Quốc phun vòi rồng, các đồng chí phóng viên lên boong tác nghiệp”, từ các phòng, hàng loạt phóng viên bật dậy, vác vội máy ảnh, máy quay lên đài chỉ huy. Tôi thường có mặt sớm nhất trong cánh phóng viên, nhưng khi vừa lên đến nơi đã thấy Thượng úy Nguyễn Quốc Huy, Chính trị viên tàu CSB 2016 và Đại úy Phan Nhân Hậu, Phó Chính trị viên Hải đội 201, Cảnh sát biển vùng 2 đã có mặt từ lúc nào. Các anh đã hòa vào nhóm phóng viên, tác nghiệp hăng say cho dù có phải đối mặt với vòi rồng và đâm va. Hình ảnh khiến chúng tôi không bao giờ quên được là hình ảnh Thượng úy Nguyễn Quốc Huy với chiếc máy quay khá to khiến anh không khác gì phóng viên quay phim của hãng truyền hình lớn. Còn Đại úy Phan Nhân Hậu tác nghiệp bằng mọi cách, lúc dùng máy ảnh du lịch cá nhân, có lúc dùng điện thoại di động.
Trong lần ghi lại cảnh tàu Trung Quốc 46105 cố tình đâm va vào tàu CSB 2016, cả 2 “nhà báo - cảnh sát biển” đều rời boong tàu muộn nhất. Những hình ảnh hung hãn của tàu Trung Quốc đã được ghi lại qua camera của Thượng úy Nguyễn Quốc Huy và máy ảnh trên tay Đại úy Phan Nhân Hậu. Câu chuyện tác nghiệp ghi lại cảnh tàu Trung Quốc cố tình đâm va tàu CSB 2016 sẽ là ký ức không phai với những phóng viên có mặt trên tàu tại thời điểm đó.
Hôm đó, 16h chiều, ngày 1/6, sau 2 lần liên tiếp (sáng, trưa) tàu Trung Quốc áp sát, uy hiếp nhưng không khiến các tàu cảnh sát biển và kiểm ngư Việt Nam nao núng, lần này, tàu Trung Quốc đã hung hăng hơn. Nhận thấy phía Trung Quốc chuẩn bị người để phun vòi rồng, Thượng úy Quản Đình Dương, Thuyền trưởng tàu 2016 hô lớn: “Đóng cửa cabin lại, tất cả về đài chỉ huy”. Nhóm phóng viên đã hiểu, ở đây thuyền trưởng là người chỉ huy cao nhất, nên mặc dù không biết sợ là gì nhưng vẫn phải trở về cabin. Trên boong tàu, Đại úy Hậu, Thượng úy Huy vẫn bám trụ kiên cường.
Trong chớp mắt, tàu Trung Quốc hung hãn quay ngang rồi lao vào tàu Việt Nam, chỉ nghe tiếng “kịch” rất mạnh, tàu nghiêng về bên trái, những phóng viên đang đứng tác nghiệp cũng ngã theo. Toàn bộ hình ảnh về cú đâm va hung hãn và hành động phun vòi rồng của tàu Trung Quốc đối với tàu Việt Nam đã được ghi hình đầy đủ.
Đáng chú ý hơn, sau đó, tàu Trung Quốc tìm mọi cách phun vòi rồng vào máy quay nhằm phi tang chứng cứ. Thượng úy Nguyễn Quốc Huy đã mưu trí, dũng cảm tiếp tục lợi dụng địa hình, bám trụ mặt boong, đối mặt vòi rồng, giám sát hành động của tàu Trung Quốc và bảo vệ an toàn máy quay và đoạn video bằng chứng. Sau này, những thước phim và những bức ảnh mà đại úy Phan Nhân Hậu và Thượng úy Nguyễn Quốc Huy ghi lại đã và đang cùng với những bức ảnh, thước phim khác góp phần tố cáo hành động ngang ngược của Trung Quốc.
Trong chuyến đi ra thực địa, nơi Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan, chúng tôi hiểu rằng, những cảnh sát biển Việt Nam không chỉ mưu trí dũng cảm, kiên trì đấu tranh với Trung Quốc, không chỉ sẵn sàng chấp nhận hy sinh gian khổ để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc mà các anh còn là những “nhà báo không thẻ” nơi biển đảo xa xôi.
Hồng Chuyên/Infonet

Những đứa trẻ làm nô lệ tình dục tại Brasil trong mùa World cup 2014


"Chúng bị đói, bị ép phải dùng ma túy và luôn lo sợ phải đối mặt với thần chết!"

Đó là một phóng sự được tờ báo Mirror của Anh công bố hôm mùng 7 tháng 6 về vấn đề mại dâm trẻ em đang sinh sôi nảy nở trong giải bóng đá thế giới 2014 tại Brasil. 

Trong bài báo có một đoạn được rất nhiều người chia sẻ "Chúng, những đứa trẻ, nhiều khi mới được 10 tuổi, phải đứng ra ngoài đường để bán thân - và chính quyền làm ngơ, không có bất cứ hành động nào". 

Lời của Mark Williams-Thomas, người viết phóng sự "Tôi bay tới thành phố Recife, nơi tổ chức trận đấu bóng đá ở bờ biển phía bắc để phỏng vấn những đứa trẻ làm mại dâm."  Bản thân anh là người đã đi nhiều nơi trên thế giới, làm nhiều cuộc phóng sự điều tra về mại dâm trẻ em trong suốt thời gian mấy mươi năm, nhưng lần này, tại Brasil, trẻ em bán mình công khai ngoài phố, giữa ban ngày mà chính quyền làm ngơ đã khiến cho anh không còn tin được chính vào mắt mình. 

Chúng, những đứa trẻ phải sống trong cảnh khốn cùng, phải hít keo dán, phải sử dụng đá và cocain để mong có đủ sức đối phó với sự thật, với những tên ma cô chăn dắt chúng. Những đứa trẻ ở Brasil làm mại dâm thường được những tên ma cô hoặc nghiện ma túy lợi dụng, phần đa bắt đầu ở khoảng 10 tuổi và phần đa chúng sẽ được trang điểm để có vẻ mặt bên ngoài già hơn tuổi đôi chút. 

600.000 cổ động viên bóng đá tới Brasil và chính số người đó cũng góp phần vô cùng lớn cho số phận những đứa trẻ ở Brasil thêm bi thảm. Ở nước Anh, đề tài mại dâm trẻ em với các cổ động viên người Anh đã được đề cập tới như một lời cảnh cáo: Nếu họ sang Brasil mà quan hệ với trẻ em dưới 17 tuổi sẽ có nguy cơ phải đối diện với luật pháp của cả Brasil lẫn Anh. 

Tác giả viết thêm "Ngay từ ở sân bay, những người lái Taxi đã giới thiệu với tôi nơi nào tới để có ma túy và gái. Trên những chỗ công cộng ở trung tâm thành phố, trẻ em ngồi la liệt khắp nơi để bán thân. Tôi cảm thấy sốc vì thấy chúng còn quá bé."


Rồi anh gặp một bé gái tên là Lorrisa, mới 13 tuổi. Theo anh nghĩ, vì bé gái dùng chất kích thích nên đã khiến cho cơ thể bé hơn so với tuổi. Cô bé hít khí thải ra từ túi ni lông đựng một chất keo dính mà đám trẻ ở đây gọi là "Cola". Khi hít loại hơi đó sẽ giúp cho bé không còn cảm thấy đói mặc dù không ăn gì cả. Bé nói với anh "Loại keo ấy giúp em đối mặt với bạo lực và hiểm nguy ở ngoài đường phố."
Bạn của bé Lorrisa, bé Raphaela kể lại rằng Lorrisa có rất nhiều khách hàng: người dân địa phương, khách du lịch, lái taxi,... Mỗi lần quan hệ bé được trả 10 Real, tương đương 95 ngàn VNĐ. Raphaela còn kể lại với anh về một bé khác là bạn của em có tên Mickaela, 14 tuổi vì một khách làng chơi không muốn trả tiền nên đã giết chết cách đây vài tuần, rồi thủ phạm bỏ chạy không tìm được. Bé gái khác tên Calliem, 14 tuổi, cho biết bé đã tiếp khách từ lúc 11 tuổi và mỗi lần chỉ được 5 Real, tức khoảng 47 ngàn vnđ. 

Trong suốt 3 tiếng đồng hồ, tác giả bài phóng sự ngồi cùng với các bé gái, theo sát "công việc làm ăn" của các bé và anh đã thấy hai lần xe cảnh sát chạy qua, họ dường như làm ngơ, không có bất cứ phản ứng gì. "Đám ma cô và những kẻ buôn bán ma túy qua lại thường xuyên. Họ thừa biết là cảnh sát sẽ không làm bất cứ việc gì ảnh hưởng tới công việc của họ."

Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên hơn cả khi trò chuyện với bé Calliem, anh còn ngạc nhiên hơn cả. Gia đình của Calliem có 9 chị em thì 3 chị gái của Calliem và bố đã chết. Bé Calliem thừa biết rằng cuộc đời làm mại dâm của bé rất ngắn ngủi và có giới hạn. Tác giả viết "Tôi có cảm giác khủng khiếp nhất khi nghe bé Calliem nói về cuộc đời của mình mà có vẻ như một điều gì đó hoàn toàn bình thường, chẳng có gì xa lạ. Bé Calliem cũng kể với tôi rằng bé rất căm ghét bóng đá thế giới vì nó sẽ kéo thêm nhiều người đàn ông thèm khát tình dục tới đây."

Tác giả cũng viết rằng anh đã đối mặt với một người phụ nữ bán ma túy. 41 tuổi, từng sống lang thang ngoài đường phố từ lúc lên 7 và vì thế bà luôn hiểu rằng, trẻ em ở ngoài đường phố luôn phải đối mặt với nguy hiểm từ những người đàn ông bản địa cũng như khách di lịch. Đám trẻ buộc phải dùng ma túy để có thể chịu đựng được nỗi đau từ việc bị lạm dụng nhưng ngược lại, chúng cũng phải chấp nhận bị lạm dụng để có tiền mua ma túy. Người đàn bà này kể lại với anh rằng, số phận của bà cũng vậy, cũng chỉ là người mua rồi bán lại và cũng không thoát khỏi số phận vì theo bà muốn thoát chỉ có hai con đường "Hoặc vào ngồi tù, hoặc sẽ bị giết".

Sự tò mò đưa tác giả tới gặp một viên chỉ huy cảnh sát thuộc đơn vị đặc nhiệm chống buôn người. Câu trả lời khiến cho anh cảm thấy ngạc nhiên khi chính nhân vật đó thừa nhận "không biết lần cuối cùng liên quan tới án mại dâm trẻ em hoặc buôn bán trẻ em là từ năm nào. Đã quá lâu rồi!" và nói thêm "Vấn đề cổ động viên và mại dâm trẻ em chúng tôi cũng rất quan tâm. Chúng tôi có thành lập đường dây nóng để có thể bất kỳ ai cũng gọi tới để thông báo với chúng tôi"

Với anh Williams-Thomas, tác giả bài phóng sự, cho rằng "Không cần biết người lãnh đạo cảnh sát này coi vụ việc đó nghiêm trọng tới đâu nhưng có lẽ ngay chính bản thân ông ta cũng như nhân viên của ông ta không biết phải giải quyết những vấn đề đó ra sao." Nhưng quan điểm của anh cho rằng, chỉ cần ra quân một tuần thôi cũng sẽ bắt được vô vàn những đối tượng nghi vấn và có thể cứu được rất nhiều những đứa trẻ. 
Nguồn: http://www.mirror.co.uk/news/world-news/child-prostitutes-forced-cash-in-fans-3660354#ixzz34yovwKlS
Karel Phùng dịch

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Bản đồ thời Việt Nam Cộng Hòa và thời thuộc địa Pháp

TRÊN THỰC TẾ ĐẠI ĐA SỐ BẢN ĐỒ DƯỚI ĐÂY ĐỀU KHUYẾT HOÀNG SA , TRƯỜNG SA , NẾU CÓ CŨNG ĐƯỢC ĐẶT DƯỚI DANH TỪ TÂY SA VÀ NAM SA . ĐIỀU KHIẾM KHUYẾT NÀY KÉO DÀI TỪ THỜI PHÁP ĐẾN MỸ-NGỤY CHÍNH LÀ SƠ HỞ LỚN NẾU NHƯ CHÚNG TA MONG MUỐN CHỈ DỰA VÀO BẢN ĐỒ MÀ CÓ THỂ GIÀNH ĐƯỢC CHIẾN THẮNG THÔNG QUA CÁC CUỘC KIỆN CÁO , CŨNG NHƯ VẠCH TRẦN NHỮNG LUẬN ĐIỆU CỦA BÈ LŨ NGỤY QUYỀN VU VẠ CHO VNDCCH "BÁN NƯỚC" THÔNG QUA NHỮNG THỨ MÀ TRUNG QUỐC KÊU GÀO COI ĐÓ LÀ BẰNG CHỨNG .

Bản đồ phân bố quân đội Việt Minh

Bản đồ Việt Nam Cộng Hòa vẽ





Bản đồ thời Pháp 








Bản đồ Hà Nội


Bản đồ Sài Gòn trong gần 80 năm









Bản đồ miền Nam (VNCH )

Các loại bản đồ khác















Fanpage của Việt Tân biến mất ?

Ngày hôm nay 19/6/2014 , Fanpage của Việt Tân đã biến mất ,khi vào đường link :vi-vn.facebook.com/viettan 

cũng được chuyển trực tiếp lên trang chủ facebook chứ hoàn toàn không vào được Fanpage này .
Có khả năng cao đây là do mâu thuẫn trong nội bộ của Trang ấy khiến cho họ tự khóa để xử lí nội bộ trước khi khôi 
phục lại vì trang này thường xuyên chi tiền quảng cáo cho Face .
Được biết trong suốt thời gian hoạt động của trang đã có rất nhiều bài thể hiện độ "khó" cao khi thường xuyên dùng 
hình pts để lòe bịp mọi người cũng như những bài viết dài nhưng tối nghĩa .
Tuy nhiên tôi mong tranh chấp nội bộ của Viettan sớm kết thúc để tiếp tục hoạt động mang lại tiếng cười cho mọi người
p.S: theo nguồn tin giấu tên thì Viettan đang có tranh cãi nội bộ và tiến hành khóa để tự xử lí , tuy nhiên cũng có giả 
thiết do ad hóng được thì Fanpage đã bị repost sập !