Hiển thị các bài đăng có nhãn Mĩ và tội ác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mĩ và tội ác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Việt Nam chậm khởi kiện Trung Quốc,nguyên nhân do VNCH ( Việt Nam Cộng Hòa ) ?

Từ trước đến nay ai cũng cho rằng lý do mà Việt Nam không khởi kiện Trung Quốc là do những lí do chính trị , kinh tế . Có nhiều kẻ hoang đường còn làm quá nên khi nói rằng những bằng chứng mà phía Trung Quốc nắm giữ trong đó Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tuyên bố ủng hộ Trung Quốc hay sách giáo khoa của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa in hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là Tây Sa và Nam Sa khiến họ mở miệng mắc quai .
Nhân câu chuyện sau bữa chém gió điên cuồng với một anh bạn cũng ham thích chém gió điên cuồng nhưng được cái hơn mình cái khoản ngoại ngữ và tìm kiếm , không phải tìm kiếm quẩn quanh trên mạng Internet mà trên các trang mạng Thư viện , chẳng là anh ta cũng hay lần mò vào các thư viện đại học lớn để lượm lặt cho cái công việc viết lách linh tinh mệt nhoài kia . Và thật , nói theo ngôn ngữ hiện đại là :ĐẮNG LÒNG  khi hàng chục tấm bản đồ của Việt Nam Cộng Hòa do họ vẽ hoặc do Mỹ vẽ hộ ( cũng như là sách giáo khoa kia là do Trung Quốc in hộ ) trong hơn chục năm đều hoàn toàn vắng bóng Hoàng Sa , Trường Sa . Trong khi đó , đấy là những tấm bản đồ cực kì chính xác đến từng con chữ vì nó được in theo tiêu chuẩn cao nhất .
Trước hết phải kể đến bản đồ in dưới thời Việt Nam cộng hòa dù mang cái tên rất mĩ miều là : nhưng hoàn toàn mất đi của chúng ta quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa . Đơn của là tấm bản đồ dạy trẻ con này cũng không có , khác hoàn toàn với thời trẻ con bây giờ .
Hay trong SGK
Đến việc dạy trẻ con lớp 3 tập vẽ cũng quên bẵng đi những hoàn đảo chủ quyền của dân tộc , trong khi tôi nhớ tôi từng được vẽ bản đồ đến mỏi tay hồi bé , và tất nhiên phải thêm vài chấm dễ thương ở phía Đông và Đông Nam /
Cho đến khi Việt Nam Cộng Hòa có in vào bản đồ thì bản đồ cũng xuất hiện một cái chữ TÂY SA to tướng , đẹp toẹt vời với việc mất đi hoàn toàn nhóm đảo An Vĩnh .
Chẳng những mất đi quần đảo Trường Sa , mà còn mất đi hoàn toàn một nửa quần đảo HOàng Sa . Thật đáng thương , đáng tiếc .
Bản đồ đã ăn mất toàn bộ phía Đông quần đảo cho một nước nào đó ?
Đấy chính là sự thật về quân lực Việt Nam Cộng Hòa "anh hùng" , là sự thật của nước Việt Nam Cộng Hòa đấy các bạn , chỉ cần nhìn vào tấm bản đồ trên bản chất bán nước của chế độ Ngụy quyền Việt Nam Cộng Hòa nổi lên hơn bao giờ hết , vùng Trường Sa họ chắc tặng cho Phi lip pin và Đài Loan nên không ghi vào bản đồ , vùng Hoàng Sa dâng tặng một nửa quần đảo cho Trung Quốc chiếm giữ .
Nhưng trách sao được khi ông chủ của nó là Đế Quốc Mỹ hùng mạnh khi vẽ bản đồ đứa em đã hoàn toàn cắt bỏ đi luôn vùng quần đảo này :

Đầu tiên đơn cử phải kể đến bản đồ hành chánh Việt Nam cộng hòa 1966 (The Government of the Republic of Viet Nam 1966) 

Nguồn : Dự án Việt Nam -thư viện đại học công nghệ Texas
Link
Bản đồ các khu quân sự của Việt Nam Cộng Hòa cũng nằm trong bộ sưu tập của Dự án Việt Nam -thư viện đại học công nghệ Texas Link


Bản đồ hành chính và dân số của Việt Nam Cộng Hòa năm 1967 (South Vietnam Population and Administrative Divisions. December 1967)  cũng nằm trong bộ sưu tập trên , đường Link . Đáng chú ý là bản đồ này trong mục các huyện hoàn toàn không xuất hiện huyện Hoàng Sa hay huyện Trường Sa trong khi đó lại ghi rất rõ hầu hết tất cả các đảo khác thuộc chủ quyền Việt Nam , kể cả đường phân giới Phú QUốc 1939.

Bản đồ khu vực Đông Dương do CIA xây dựng cực kì chính xác về núi non , các đảo của Việt Nam , Cam phu Chia , và thật đáng tiếc họ lại hoàn toàn không đề cập đến 2 quần đảo của chúng ta . link bản đồ hiện đang tọa lạc ở thư viện Texas cho bất cứ ai muốn kiểm chứng .
Bản đồ hành chính Đông Dương cũng vậy , dù xác nhận chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam trên đảo Bạch Long Vĩ , nhưng tiếc thay họ hoàn toàn khước từ đi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo .
Link hiện đang nằm trong kho lưu trữ về chiến tranh Việt Nam ở texas đợi mợi người đến tìm hiểu .

Tuy nhiên ông bạn ham chém gió và viết lách linh tinh kia của tôi , sau khi tôi tình nguyện chi tiền bữa nhậu để được đọc mấy tấm bản đồ trên máy tính của ông ta đã nói nguyên văn thế này :
" Bằng chứng bán nước của Việt Nam Cộng Hòa ai cũng biết , bản lĩnh dâng đảo cho kẻ thù của Việt Nam Cộng Hòa ai cũng hiểu chẳng qua Bắc Kinh họ không dùng đến mấy thứ tư liệu đó do họ trước giờ vẫn chỉ công nhận 1 nhà nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa , sau đó công nhận thêm Mặt trận của ta chứ hoàn toàn không công nhận VNCH , vì không công nhận nên họ không thèm vớ mấy thứ tư liệu bán nước của Việt Nam Cộng Hòa trong tư liệu tuyên truyền của họ .
Cậu cũng đừng nhìn thấy chính quyền ta cứ công nhận , tôn vinh những ngụy quân chết trận ở Hoàng Sa hay những tư liệu chủ quyền của họ mà bảo nhà nước mình thay đổi không nhất quán , tuổi trẻ nhưng đầu không thể rẻ mạt , ta đang làm thế vì biết để lừa cho TQ chấp nhận đưa những tư liệu của Việt Nam Cộng Hòa bán biển đảo ra , ngửa hết quân bài với nhau rồi mới có thể tính tiếp kiện cáo thế nào chứ cứ úp mở như thế thì dễ bị đâm sau lưng lắm . Một nước như Việt Nam , một Đảng như Đảng cộng sản chẳng bao giờ có thể khinh xuất cái gì ,họ biết căn cơ của họ nằm trong nhân dân chứ chẳng phải ở cường quốc nào khác , Liên Xô cũng hay , Trung Quốc cũng vui nhưng sức Đảng cộng sản Việt Nam mấy mươi năm qua chỉ dựa vào người Việt Nam ."
Ừ thì cứ coi đó là câu nói của người bạn say hay viết linh tinh chém gió nhằng , nhưng kể ra cũng có cái lí , người Hoa Kiều ở Việt Nam Cộng Hòa có địa vị siêu nhiên , tổ chức của Đảng cộng sản Trung Quốc hoạt động trong chi bộ người Hoa ở Chợ Lớn trước 1975 cũng là đội ngũ mạnh , biết đâu họ chẳng thừa cơ in vài mươi tấm bản đồ sai lệch rồi hối lộ cho ông quan nào ở sở đo đạc cho phát hành mà ta không hay biết ,mà ở cái cơ quan nước trong trong cái thời kì hỗn loạn từ Tổng thống đến thứ dân như cái thời ấy ở VNCH , cái gì cũng có thể xảy ra lắm .

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Thực chất Mỹ là một chế độ độc đảng

 
Noam Chomsky trả lời phỏng vấn 
Gabor Steingart thực hiện
Hải Ngô dịch
 

Noam Chomsky là một trong những nhà ngôn ngữ học quốc tế quan trọng hàng đầu, nhưng ông được biết đến trước hết qua hàng loạt những xuất bản phê phán văn hóa và xã hội, trong đó ông công kích không thương xót đường lối chính trị Mỹ và cũng chỉ ra những hiểm họa của sự toàn cầu hóa. Được mệnh danh là thủ lĩnh lỗi lạc của phe cánh tả Mỹ, trong những cuốn sách của mình như Profit over People (2000) và War against People (2001) Chomsky phân tích sắc sảo hoạt động của những tập đoàn đa quốc gia. Noam Chomsky hiện 79 tuổi, là con một người nhập cư gốc Do Thái từ Đông Âu. Năm 2005 tờ tạp chí Anh Prospect đã tuyên bố ông là nhà trí thức hàng đầu trên thế giới. 
 
Noam Chomsky, trí thức cánh tả người Mỹ, trả lời phỏng vấn của tuần báo Đức Spiegel về cuộc khủng hoảng của chủ nghĩa tư bản, thuật hùng biện của Barack Obama và vai trò của tôn giáo trong chính trị Mỹ.

SPIEGEL: Thưa ông Chomsky, các ngôi đền của chủ nghĩa tư bản đã sụp đổ, chính phủ bảo thủ của nước Mỹ đang dùng những tháng cuối cùng còn lại trong nhiệm kì của mình cho các kế hoạch quốc hữu hóa. Ông cảm thấy thế nào?
Chomsky: Thời buổi đang rất nghiêm trọng, những khó khăn rất to lớn nên tôi khó có thể hả hê được. Tôi chỉ xác định rõ rằng cuộc khủng hoảng này, về quy mô thì có thể không, nhưng về bản chất thì có thể tiên đoán một cách hoàn hảo. Thị trường là thứ bao giờ cũng kém hiệu quả.


SPIEGEL: Chính xác ông đã tiên đoán được điều gì?

Chomsky: Rằng cũng như trong những ngành công nghiệp khác, trong công nghiệp tài chính có những rủi ro không qui ra được bằng giá thành, bởi vậy chúng cũng không được dự toán. Nếu anh bán cho tôi một chiếc xe thì có thể qua đó chúng ta có một vụ kinh doanh thành công. Nhưng vụ kinh doanh này có nhiều ảnh hưởng tới những cái khác không được đề cập trên hóa đơn. Ô nhiễm môi trường gia tăng. Giá xăng dầu đắt lên. Tắc đường xảy ra thường xuyên hơn. Đó là những phí tổn ngoại sinh của vụ kinh doanh của chúng ta. Trong trường hợp của những nhà băng thì các phí tổn ngoại sinh này là khủng khiếp.

SPIEGEL: Nhưng nhiệm vụ của nhà băng một phần cũng là chấp nhận sự rủi ro, và có thể nói đó cũng là mục đích tồn tại của nó?

Chomsky: Dĩ nhiên! Và một nhà băng được điều hành tốt như Goldman Sachs sẽ làm chủ được những rủi ro riêng và có thể bù lỗ những thất thoát của mình. Nhưng không một ngân hàng nào có thể làm chủ được những rủi ro thuộc về hệ thống. Bởi vậy rủi ro bị đánh giá quá thấp và người ta đã mạo hiểm quá mức mà nền kinh tế có thể chịu tốt. Nguy cơ của những rủi ro thuộc về hệ thống đã tăng lên hết sức đáng kể qua việc giảm điều tiết từ phía chính quyền và sự thắng thế của tự do hoá thị trường, khả năng một cơn bão Tsunami tài chính sinh ra từ đó.

SPIEGEL: Mọi thứ đều tốt đẹp cho đến lúc xe trượt bánh. Nhưng liệu có nên đổ trách nhiệm hoàn toàn cho Wall Street không? Có phải tầng lớp trung lưu Mỹ cũng sống dựa vào đồng tiền mượn trước, một ngày nào đó sẽ trả sau hoặc không bao giờ trả được?

Chomsky: Nợ nần của các hộ gia đình là rất lớn, nhưng tôi sẽ không qui trách nhiệm cho từng cá nhân bởi điều đó. Cái chủ nghĩa tiêu thụ này bắt nguồn từ bản chất xã hội của chúng ta, một xã hội bị chi phối bởi những lợi ích thương mại. Có một guồng máy tuyên truyền ồ ạt níu kéo mọi người với tiêu thụ. Tiêu thụ mang tính tích cực cho lợi nhuận và cho sự thiết lập, củng cố chính trị.

SPIEGEL: Các nhà chính trị được gì khi người dân đi xe nhiều, ăn nhiều, mua bán nhiều?
Chomsky: Tiêu thụ phân tán tư tưởng người dân. Giám sát xã hội bằng quân đội thì khó, nhưng phân tán tư tưởng của nó bằng tiêu thụ thì được. Ở điểm này, báo chí kinh tế định hướng mục tiêu rất rõ ràng.

SPIEGEL: Trước đây ít lâu, chính ông đã từng gọi Mỹ là "đất nước tuyệt vời nhất thế giới". Điều này có mâu thuẫn không?

Chomsky: Mỹ là một đất nước tuyệt vời trên nhiều phương diện. Ở đây tự do ngôn luận được tôn trọng hơn hết so với ở tất cả các nước khác. Hiệp chúng quốc là một xã hội rất tự do, ở đây giáo sư và thợ sửa xe chuyện trò bình đẳng. Không ai được đề cao hơn ai.

SPIEGEL: Cách đây hơn 170 năm, sau khi đến thăm nước Mỹ, học giả người Pháp Alexis de Tocqueville đã tường trình rằng: "Quần chúng thống trị giới chính trị Mỹ như Chúa thống trị vũ trụ". Ông ấy có quá khen không?

Chomsky: Chắc chắn. Ngay năm 1787 tại hội nghị hiến pháp, James Madison, một trong những “khai quốc công thần” của nước Mỹ, đã tán thành quan niệm rằng chính quyền nhà nước có nhiệm vụ "bảo vệ nhóm thiểu số giàu có trước nhóm đa số". Do đó thượng nghị viện chỉ gồm một trăm thành viên, phần lớn rất giàu có, và được trao cho rất nhiều quyền lực. Hạ nghị viện với vài trăm thành viên đã là dân chủ hơn, nhưng có ít quyền hạn hơn nhiều. Thậm chí một người thiên về chủ nghĩa tự do như Walter Lippmann, một trong những trí thức hàng đầu của thế kỉ 20, đã có ý kiến rằng trong một chế độ dân chủ hoạt động tốt thì nhóm thiểu số thông minh, đó là những người nên nắm quyền, phải được bảo vệ trước sự "giày xéo và la hét của một bầy đàn bối rối". Còn ở phe bảo thủ thì mới đây, phó Tổng thống Dick Cheney đã minh họa cách hiểu dân chủ của mình. Khi được hỏi tại sao ông ủng hộ duy trì cuộc chiến Iraq, trong khi đa số dân chúng phản đối cuộc chiến này, thì câu trả lời của ông ta là: "Thế thì đã sao?"

SPIEGEL: "Change" là từ mốt trong cuộc bầu cử tổng thống năm nay. Ông có nhìn thấy những cơ hội cho một sự thay đổi sớm và rõ rệt cho nước Mỹ? Ông có bị khích động, bị "fired up", nói theo kiểu một hiệu lệnh xung trận của Obama?

Chomsky: Không chút nào cả. Cái phản ứng ở châu Âu về Obama là một sự tự lừa phỉnh kiểu châu Âu.

SPIEGEL: Dù sao Obama nói ra những câu tốt đẹp mà từ lâu người châu Âu mong đợi. Ông ấy nói về tình hữu nghị xuyên Đại Tây dương, sự ưu tiên của chính sách ngoại giao và sự hòa giải của xã hội Mỹ.

Chomsky: Tất cả là thuật hùng biện, ai hơi đâu mà quan tâm tới những điều đó. Toàn bộ cuộc tranh cử này xoay quanh thuật hùng biện xuất thần, xoay quanh hy vọng, sự biến chuyển, xoay quanh tất cả những cái có thể, chỉ không xoay quanh những vấn đề cụ thể.

SPIEGEL: Không lẽ ông thấy phe kia nhiều hứa hẹn hơn: cựu chiến binh Việt Nam 72 tuổi McCain và cựu hoa hậu Sarah Palin từ Alaska?

Chomsky: Hiện tượng Sarah Palin thực sự là độc đáo. Nếu ai đó từ sao Hỏa quan sát chúng ta, người đó có thể nghĩ rằng đất nước chúng tôi bị loạn trí.

SPIEGEL: Có vẻ như những người cực bảo thủ và những cử tri sùng đạo rất hân hoan?

Chomsky: Đừng bao giờ nên quên là đất nước này được thiết lập bởi những người theo đạo cuồng tín. Giới tôn giáo bảo căn luôn giữ vai trò quan trọng trong tất cả các cuộc bầu cử kể từ Jimmy Carter. Ông ta là người đầu tiên tự trưng trước công chúng như thể là Chúa hồi sinh. Từ đó sự tính toán của đám điều hành vận động tranh cử là: Hãy tỏ ra là người theo đạo cuồng tín, thực tế anh sẽ tự động nhận được một phần ba số phiếu cử tri. Ở thời của Tổng thống Lyndon B. Johnson những năm 60, còn chưa ai hỏi liệu ông ấy có đến nhà thờ hàng ngày không. Bill Clinton có lẽ cũng sùng đạo như tôi, tức là bằng không, nhưng những trợ lý của ông ấy đảm bảo rằng sáng Chủ nhật nào ông ấy cũng đến nhà thờ Baptist để hát thánh ca.

SPIEGEL: Liệu ông có thể nói tốt cho McCain chút nào không?

Chomsky: Về một phương diện thì ông ấy thật thà hơn ứng viên đối thủ. Ông ấy đã làm sáng tỏ rằng cuộc bầu cử này không xoay quanh những vấn đề cụ thể, mà chỉ xoay quanh các cá nhân. Những người Dân chủ không được thật thà như vậy, mặc dù họ nhìn vấn đề không khác chút nào.

SPIEGEL: Như vậy theo ông thì phe Cộng hòa và phe Dân chủ chỉ là những dạng khác nhau của một đường lối chính trị chung?

Chomsky: Tất nhiên là có những khác biệt, nhưng không phải là cơ bản. Đừng có ai nên ảo tưởng. Thực chất Mỹ là một chế độ độc đảng, và cái đảng cầm quyền là Đảng Kinh doanh.

SPIEGEL: Ông cường điệu hóa. Trong hầu hết những vấn đề cốt yếu, từ việc đánh thuế người giàu đến năng lượng nguyên tử, hai bên luôn có những lập trường khác nhau, đặc biệt trong vấn đề chiến tranh và hòa bình. Những người Cộng hòa muốn chiến đấu tới lúc thắng lợi tại Iraq, dẫu cho tới cả trăm năm nữa như McCain đã nói. Những người Dân chủ thì yêu cầu một kế hoạch rút quân.

Chomsky: Nhìn cho kĩ thì chúng ta sẽ nhận ra rằng những khác biệt này mới hạn chế và mỉa mai làm sao. Phái diều hâu tuyên bố, chúng ta sẽ chiến thắng nếu tiếp tục cuộc chiến. Phái bồ câu nói rằng cuộc chiến quá đắt đỏ. Đố anh nêu cho tôi được một chính trị gia Mỹ, người thẳng thắn phát biểu rằng cuộc xâm lược này là một tội ác. Vấn đề không ở chỗ, liệu chúng tôi có thắng hay không, hoặc liệu cuộc chiến có quá đắt hay không. Anh còn nhớ cuộc xâm lược của Liên Xô vào Afghanistan không? Lúc đó chúng ta có tranh luận liệu Liên bang Xô-viết có thể giành được chiến thắng, hoặc cuộc chiến đó có quá đắt không? Có thể những cái đó đã được tranh luận tại Điện Kremlin hoặc trên báo Pravda. Đó là kiểu tranh luận thu hẹp mà thông thường ta thấy ở những xã hội toàn trị; điều quan trọng không phải là ai thắng ai thua. Giả sử có được những thắng lợi tại Iraq như Putin ở Chechnya, chắc tướng Petraeus đã được phong vương. Vấn đề then chốt thực ra là, liệu chúng ta có áp dụng cho bản thân mình những thước đo mà ta dành cho người khác không.

SPIEGEL: Theo ông, ai ngăn cản giới trí thức đặt ra câu hỏi này và trả lời nó với tinh thần phê phán? Vừa rồi ông đã tán dương tự do ngôn luận ở Mỹ.

Chomsky: Giới trí thức vô cùng tuân thủ. Ngay Hans Morgenthau, một trong những người sáng lập chủ nghĩa Hiện thực Chính trị (Political Realism), đã lên án sự phục tùng quyền lực của một bộ phận trong giới trí thức. George Orwell đã viết rằng những người theo chủ nghĩa dân tộc, thông thường là toàn bộ giới trí thức của một đất nước, không những không lên án các tội ác của nhà nước họ, mà họ còn có khả năng phi thường là thậm chí không từng nghe tới những tội ác đó. Điều này chính xác. Chúng tôi nói nhiều về tội ác của người khác. Về tội ác của chính nước mình thì chúng tôi là những người theo chủ nghĩa dân tộc theo nghĩa của Orwell.

SPIEGEL: Nhưng ở Mỹ và khắp thế giới đã và đang có những phản đối lớn tiếng chống chiến tranh Iraq?

Chomsky: Ít ra thì cũng có nhiều phản đối chống chiến tranh Iraq hơn so với chống chiến tranh Việt Nam thời kì đầu. Năm 1962, khi Kennedy điều cố vấn quân sự tới Việt Nam thì chỉ có một cái ngáp dài, rồi chẳng bao lâu sau, tin 4000 binh sĩ đầu tiên tử trận và 150.000 lính Mỹ tham chiến cũng chẳng làm ai quan tâm.

SPIEGEL: Cuối cùng, có lẽ ông có đôi lời giải hòa về tình thế quốc gia?
Chomsky: Xã hội Mỹ ngày nay văn minh hơn so với trước kia. Chúng tôi có được điều này nhờ vào sự phát triển trong những năm 60. Xã hội chúng tôi và cả xã hội châu Âu lúc đó đã trở nên tự do hơn, cởi mở hơn, dân chủ hơn và qua đó làm nhiều người khiếp đảm. Vì điều này mà thế hệ đó đã bị lên án. Nhưng nó đã phát huy tác dụng.

SPIEGEL: Thưa ông Chomsky, cám ơn ông về cuộc phỏng vấn này.
 
 

(Nguồn: http://lichsuvn.info/forum/)

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013

Nước Mỹ: Từ Cairo - Honolulu đến Damascus


Tin tức tình báo về Syria khiến Tổng thống Obama rơi vào tình trạng “dở khóc, dở cười” (ảnh: internet)
NDĐT- Giống như khi Tổng thống Obama ký “Dự luật ủy quyền quốc phòng” ngày 3-1-2013, trong đó lần đầu tiên có nội dung: “Bảo vệ Senkaku phù hợp với điều 5, Hiệp ước an ninh Nhật – Mỹ” và ghi rõ: “Hoa Kỳ sẽ không chấp nhận hành động đơn phương của một nước thứ 3”, ngày 29-8-2013, ngay sau khi ông Obama tuyên bố chuẩn bị chiến dịnh “tấn công răn đe hạn chế” với chính quyền Bashar al-Assad do đã vượt “lằn ranh giới đỏ”, một bầu không khí căng thẳng đang phủ bóng đen chiến tranh lên cộng đồng quốc tế.
Nhưng rồi cũng với thái độ thận trọng giống như những lần trước đó, ngay ngày hôm sau, 30-8, Tổng thống Obama lại đưa ra tuyên bố sẽ phải “chờ” quyết định phê duyệt của Quốc hội (sẽ chỉ bắt đầu phiên họp vào ngày 9-9 tới) cho dù theo Hiến pháp, ông là người có quyền phát động chiến tranh không cần có ý kiến của Quốc hội, chí ít là trong vòng 60 ngày. Đương nhiên, với quyết định bị cho là “yếu đuối”, “không nhất quán” này, Tổng thống Obama thừa hiểu sẽ phải đối mặt với một làn sóng chỉ trích từ nhiều phía, trước hết là từ những người của đảng Cộng hòa.
Thái độ sẵn sàng “chịu trận” trước búa rìu dư luận của chính quyền Obama khiến chính người viết phải đặt ra một số nghi vấn:
- Thứ nhất, có đúng ê kíp Obama e ngại va chạm, đặc biệt là va chạm quân sự, đến mức sẵn sàng từ bỏ “thể diện” của một siêu cường đang nắm vai trò chủ đạo trong đời sống quốc tế trong suốt hai thập kỷ qua?
- Thứ hai, liệu có phải do những khó khăn về kinh tế mà ê kíp này phải lựa chọn một chính sách thực dụng tới mức luôn tìm cách thoái thác trong những tình huống đòi hỏi sự quyết liệt?
- Thứ ba, theo truyền thống của nước Mỹ, phải chăng vị Tổng thống thứ 44 này đang muốn lưu danh, nhất là khi ông lại là vị Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ?
Cho dù vẫn đang phải đối mặt với hàng loạt vấn đề nan giải như tình hình kinh tế bi đát, sự chia rẽ sâu sắc trong xã hội, những vấn đề quốc tế phức tạp ngoài khả năng giải quyết của nước Mỹ v.v. nhưng chính quyền Obama vẫn tích cực can dự vào hầu hết các điểm nóng trên thế giới. Điều này cho thấy họ vẫn muốn duy trì vị thế siêu cường duy nhất – mục tiêu gần như bất biến kể từ sau Thế chiến II.
Vậy thì đằng sau cách ứng xử không như thường lệ của người Mỹ, chính xác là rất dích dắc, chính quyền Obama đang muốn che dấu điều gì khi vẫn phải thực hiện mục tiêu rõ ràng này?
Hành trình đối ngoại, kể từ khi ông Obama bước chân vào Nhà Trắng năm 2009 đến nay, đang hé lộ dần cho chúng ta câu trả lời.
Hãy bắt đầu từ diễn văn của Tổng thống Obama đọc tại Cairo ngày 4-6-2009, thời khắc được coi là điểm khởi đầu của chính sách đối ngoại Mỹ dưới triều đại B. Obama. Trong bài diễn văn của mình, với tuyên bố: “Công việc của tôi với thế giới Hồi giáo là thuyết phục các bạn rằng người Mỹ không phải là kẻ thù của các bạn”, Tổng thống Obama đã khiến người ta kinh ngạc bởi sự thay đổi hoàn toàn trong cách tiếp cận đối với thế giới Hồi giáo, chí ít là trong so sánh với người tiền nhiệm G. Bush. Việc phải bắt đầu từ Trung Đông cũng là điều dễ hiểu, bởi ông Obama phải thực hiện cam kết rút quân khỏi Iraq và quan trọng hơn, là phải thay đổi hình ảnh nước Mỹ trong con mắt người Hồi giáo.
Tuy nhiên, chỉ hơn một năm sau, tuyên bố Cairo đã không còn giá trị trước làn sóng chính biến tại Bắc Phi – Trung Đông. Trước các cuộc cách mạng nhung lụa ở Đông Âu, sự kiện 11-9-2001 hay các cuộc cách mạng màu tại không gian hậu Xô viết, cha con Tổng thống Bush đã không tiếc tiền của và sẵn sàng tiến hành các cuộc chiến tranh tại Vùng Vịnh, Afghanistan và Iraq nhằm thực hiện mục tiêu bất biến. Ngược lại, có thể do cách nhìn nhận Mùa Xuân Ả rập là một tất yếu của khu vực, chính quyền Obama tỏ ra khá thận trọng.
Việc chấp nhận loại bỏ “người của mình” – Hosni Mubarack, có thể coi là ví dụ điển hình của chủ trương “té nước theo mưa” mà chính quyền Obama theo đuổi, và vì thế có lẽ những cuộc không kích vào Lybia có thể coi là một ngoại lệ. Trước cơ hội từ Mùa Xuân Ả rập, chính quyền Obama đã lựa chọn cách thức của các nhà kinh tế – “chi phí ít nhất để đạt được mục tiêu”. Tất nhiên, chính sách thực dụng này cũng phải trả giá đó là tình hình hỗn loạn tại đây vẫn tiếp tục kéo dài.
Trước việc Trung Quốc trỗi dậy ngày một mạnh mẽ, đặc biệt là khi nước này vươn lên thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, một mặt “yên tâm” tiếp tục thực hiện chính sách thực dụng tại Trung Đông, mặt khác chính quyền Obama đã mau chóng đưa ra chính sách “xoay trục về châu Á”.
Tại Hội nghị thượng đỉnh APEC 2011 (Honululu, ngày 12-11-2011), sau khi công khai sự ưu tiên cho châu Á – Thái Bình Dương, Tổng thống Obama còn nhấn mạnh, ông sẽ là Tổng thống châu Á – Thái Bình Dương đầu tiên của nước Mỹ. Một loạt những hoạt động của ê kíp Obama, điển hình như việc ký “Dự luật ủy quyền quốc phòng” nêu trên, khiến cho nhiều người nghĩ rằng, nước Mỹ đang nỗ lực trở thành “một bộ phận không thể tách rời khỏi châu Á – Thái Bình Dương”. Nhưng cũng chỉ hơn một năm sau, trong cuộc gặp với các Bộ trưởng quốc phòng các nước ASEAN (ngày 28-9-2013), Bộ trưởng quốc phòng Chuck Hagel nhấn mạnh chiến lược xoay trục không nhằm mục tiêu phong tỏa Trung Quốc và sự có mặt quân đội Mỹ không nhằm mục đích đồn trú mà chỉ nhằm hỗ trợ quá trình hiện đại hóa quân đội của các đồng minh.
Thực chất, từ sau tuyên bố tại Honululu 2011, Chính quyền Obama có vẻ như đang muốn làm sống lại học thuyết Guam “chia sẻ trách nhiệm” của R. Nixon năm 1969, nhưng ở cấp độ còn cao hơn bởi nước Mỹ muốn trong chia sẻ không chỉ với đồng minh mà với mọi đối tác. Minh chứng rõ nhất cho sự tái hiện chủ trương “không mất lòng ai” trong chính sách xoay trục thể hiện qua tuyên bố của Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Jen Psaki hôm 1-9-2013: “Chính sách của Mỹ đối với quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư từ trước đến nay không thay đổi, đó là Mỹ sẽ không đứng về phía bên nào trong tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và Nhật Bản”. Cũng giống như ở Trung Đông, các hợp đồng bán vũ khí có vẻ thu hút được sự quan tâm của người Mỹ nhiều hơn.
Như một lẽ đương nhiên, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Dù rất cẩn trọng, nhưng Tổng thống Obama giờ đây đang phải đối mặt với chính cái bẫy thực dụng của mình.
Trước những tin đồn về việc chính phủ Bashar al-Assad sử dụng vũ khí hóa học, chính Tổng thống Obama đã đưa ra lời cảnh báo về “lằn ranh giới đỏ” với Damas. Và giờ khi mà tin tức tình báo của chính nước Mỹ khẳng định sự thật về vấn đề vũ khí hóa học của Syria đã khiến Tổng thống Obama rơi vào tình trạng “dở khóc, dở cười”: Tấn công Syria đồng nghĩa với việc phá vỡ nguyên tắc thực dụng đang đeo đuổi; không tấn công có nghĩa thể diện của nước Mỹ sẽ bị hoen ố trước cộng đồng quốc tế.
Quyết định đá quả bóng “trừng phạt quân sự” sang cho Quốc hội cũng như các đồng minh lại cho thấy thêm một khía cạnh đặc biệt khác của chính quyền Obama – không ngại mất thể diện.
Cách đây mấy tháng, trước một số động thái của chính quyền Obama, người viết mới chỉ có cảm nhận về cách hành xử theo kiểu “liệu cơm gắp mắm” của nước Mỹ, điều thật khó tin đối với “siêu cường đơn độc” (cách dùng từ của cố giáo sư S. Huntington). Nhưng giờ thì có lẽ đây chắc chắn là định hướng trong chính sách đối ngoại của Mỹ.
Thắng cử nhờ khẩu hiệu “Nước Mỹ cần thay đổi”, ông Obama thì hầu như không thay đổi, nhưng những việc ông đang làm thì thực sự đang làm nước Mỹ thay đổi.

TS ĐỖ SƠN HẢI