Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn của No-U. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn của No-U. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

NO – U HÀ NỘI ĐỂ TANG CỜ VÀNG NGÀY 19/6

HÌnh ảnh mang tính "minh họa "
19/06 – ngày kỷ niệm quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) – đội quân vốn được mệnh danh mạnh thứ 4 thế giới cùng nhiều cái nhất nữa như: tháo chạy nhanh nhất bằng biện pháp hay nhất (đu càng) với trang phục mát mẻ nhất (tà lỏn). Nếu như những ông lính Ngụy ở Cali treo cờ vàng, cờ Mỹ cùng với những áo những quần, những huân chương, súng nhựa để diễu võ giương oai chờ ngày “phục cuốc” thì ở Hà Nội cũng có những kẻ vốn không có dây mơ cũng chẳng phải rễ má gì với chế độ Ngụy quyền xưa cũng tụ họp nhau để “kỉ niệm”. Thế nên mới có cuộc biểu tình “chống Trung Quốc” vào một buổi chiều ngày thứ 5 – chuyện xưa nay chưa từng có.
Theo như lời kêu gọi hùng hồn được nhóm này công khai trên facebook thì họ sẽ tổ chức biểu tình vào lúc 4h30 chiều thứ 5 ngày 19/06 tại tượng đài Lý Thái Tổ. Chỉ vài giờ sau khi thông báo được đăng, hàng trăm lượt người like, hàng chục lượt chia sẻ, những tưởng sẽ thu hút được đông đảo nhân dân yêu nước tham dự, nhưng đời không như mơ, cuộc biểu tình thất bại đến thảm hại. Chẳng có “nhân dân yêu nước” nào ngó ngàng đến ngoài gần 20 thành viên nòng cốt của No – U cùng những nhà dân chủ thức thời. Thông báo 4h30 chiều thế mà đến 5h hơn mới thấy vài thành viên cốt cán lững thững đi bộ đến. Có lẽ lòng nhiệt huyết của họ đã bốc hơi theo ánh nắng mặt trời.
Đại sứ quán Trung Quốc thì ở tận tượng đài Lê-nin, No – U biểu tình chống Trung Quốc nhưng chẳng hiểu sao lại chọn tượng đài Lý Thái Tổ ở tuốt tuốt mạn bờ hồ. Có lẽ họ định diễn hài cho cụ rùa coi chơi. Chỉ thương mấy em nhỏ cùng các bạn thanh niên, không đâu bị chiếm mất cái sân chơi thường ngày. Về nội dung thì chẳng có gì mới mẻ, vẫn chỉ là bổn cũ soạn lại, chỉ có điều thành viên ngày càng thưa thớt, tình hình ngày càng thê thảm. No – U được biết dưới danh nghĩa một đội bóng, trước kia mỗi lần nhóm này show hàng, à nhầm show hình thì toàn những thanh niên trai tráng cao to đen hôi, ấy thế mà giờ lại phải để cụ bà Lê Hiền Đức đứng lên cầm đầu, có lẽ cụ vẫn chưa rút ra kinh nghiệm sau lần bị “bọn trẻ con” nó lừa đến công an phường “giải cứu” Lã Việt Dũng sau lần xô xát với bố em Thu Trang. Anh Chí những tưởng đã giải nghệ, để lại ngón nghề ăn vạ gia truyền cho Gió Lang Thang thì nay lại thấy suất hiện, chắc tại kinh tế dạo này hơi khó khăn. Đứa bé con trai Lê Hoàng chắc được triệu tập để…cho đủ quân số. Nguyễn Lân Thắng vẫn khôn lỏi như trước, hắn không dại gì mà hô hào cho đau họng, hắn làm “nhiếp ảnh” cho nó sang chảnh hơn người.
Sau khi đầy đủ ban bệ, nhóm này tổ chức “biểu tình”. Nếu băng rôn thông thường của họ là nền vàng chữ đỏ thì hôm nay lại là nền đen chữ trắng, thế mà nó mới ra dáng để tang. Hô hào có, chửi nhau có, ăn vạ cũng có, xem ra cũng vui đáo để. Những cuộc vui nào cũng phải đến hồi kết, 5p kể từ khi tấm băng rôn được căng ra, đội hình cả già lẫn trẻ đã nháo nhào, mệnh ai người nấy lo, thân ai người nấy giữ. Người được mời lên phường uống nước thì chắc mẩm lúc về mua ít thuốc đỏ giả vết thương, kẻ ở lại thì nhanh chân chuồn mất.
Thế là kết thúc cuộc “biểu tình yêu nước”.
 MTTNGPĐ

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Những kẻ cơ hội chính trị đang lợi dụng tình hình nóng bỏng trên Biển Đông


Từ đầu tháng 5 đến nay, Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán quốc gia của Việt Nam được quy định bởi Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982. Ngay lập tức, Chính phủ đã có những phản ứng mạnh mẽ bằng cách đưa tàu của lực lượng Cảnh sát biển, Kiểm ngư ra yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Sát cánh cùng với hai lực lượng trên là ngư dân của các tỉnh, thành trong nước. Bất chấp hiểm nguy, ngư dân vẫn kiên cường bám biển, giữ vững ngư trường truyền thống để khẳng định chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc.

Tuy nhiên, trước thiện chí của Việt Nam, phía Trung Quốc đã có những hành động ngang ngược, hung hăng, vô nhân đạo như xịt vòi rồng, đâm va vào các tàu Kiểm ngư, tàu Cảnh sát biển của ta, đâm chìm hai tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi và Đà Nẵng. Nhưng nhận thức được tình hình, thống nhất cao trong chỉ đạo và hành động, các lực lượng Việt Nam đã khôn khéo đấu tranh, đẩy mạnh công tác tuyên truyền, tố cáo sự phi nghĩa, bất chấp luật pháp quốc tế của Trung Quốc ra toàn thế giới, từng bước tạo dựng mặt trận chính trị trên khắp thế giới để vạch trần âm mưu bành trướng của Trung Quốc.


Nhưng trong tình hình cả dân tộc sục sôi, thì đâu đó vang lên tiếng nói của những kẻ “cơ hội chính trị. Luận điểm của họ không có gì mới nhưng hành động của họ mang tính chất “thừa nước đục thả câu”, kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tìm mọi cách tuyên truyền, xuyên tạc nhằm chia rẽ Đảng với nhân dân, làm cho quần chúng nhân dân hiểu lầm chủ trương, biện pháp, hành động của Đảng. Họ cố tuyên truyền rằng: Đảng là lực lượng đối đầu với nhân dân, thống trị nhân dân, khác hoàn toàn với thực tế hơn 84 năm qua. Ngay từ khi mới thành lập, Đảng đã gắn bó máu thịt với nhân dân, nhân dân luôn cần có Đảng để soi đường chỉ lối, tập hợp đội ngũ, lực lượng để giành thắng lợi trong mọi cuộc cách mạng.

Những người này là ai? Đó là những người tự nhận mình là nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, đấu tranh cho “dân oan”, thành viên của các “hội dân sự”, thậm chí còn có một số thanh niên, sinh viên - lớp người sinh ra sau chiến tranh, một số người trước đây là cán bộ, đảng viên nhưng do nhận thức không đúng về tình hình đất nước, về chủ trương, đường lối của Đảng, bản lĩnh chính trị không vững vàng, bản thân họ gặp phải những mâu thuẫn lợi ích trong cuộc sống và chưa được giải quyết thỏa đáng cũng tham gia vào “đội ngũ” này.



Những người này đưa ra khẩu hiệu “Vì một quốc gia cường thịnh cần phải thay đổi”. Nhưng thực chất của khẩu hiệu và hành động của họ là gì?

Thứ nhất, họ thường xuyên sử dụng các mạng xã hội, nhất là facebook làm phương tiện tuyên truyền xuyên tạc và tuyên bố “Facebook là nỗi sợ của Đảng Cộng sản” ???!!...

Thứ hai, không chỉ thường xuyên tuyên truyền sai lệch, gần đây, lợi dụng tình hình căng thẳng trên Biển Đông, họ xuyên tạc lịch sử, đường lối, chủ trương đấu tranh của ta, nói Đảng, Chính phủ ta hèn nhát, gọi các cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước là Hán nô; thậm chí kêu gọi biểu tình, làm cách mạng hoa hồng đòi lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam thay bằng sự lãnh đạo của các tổ chức được họ gọi là “hội dân sự”??!.. Họ xuyên tạc Công hàm năm 1958 do Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký! Xa hơn nữa, họ kích động chiến tranh, thù hằn dân tộc, nhưng đúng là chỉ có những kẻ ấu trĩ mới không phân biệt được hai khái niệm nhà cầm quyền Trung Quốc với nhân dân Trung Quốc.

Thứ ba, họ tự cho rằng chủ nghĩa cộng sản sắp sụp đổ và là thời cơ để thay đổi, đổi mới. Họ mong muốn xây dựng “một quốc gia cường thịnh”, điều này hoàn toàn chính xác và cũng là mong ước của 90 triệu người Việt Nam. Nhưng tiếc thay, cái “quốc gia dân chủ” là “dân chủ nhập khẩu, rập khuôn từ các nước Phương Tây”, Họ đòi thả hết những phần tử phản động đã bị kết án như Lê Thị Phương Anh, Phạm Anh Vũ, Đỗ Nam Trung... mà họ gọi là “tù nhân lương tâm”.

Như vậy, với kiểu chực chờ nói xấu, vu khống, xuyên tạc này nên bất kỳ hành động nào của Đảng, Nhà nước ta đều bị họ bôi nhọ, tô đen, làm cho một số đồng bào ở hải ngoại thiếu thông tin trong nước, một số thanh niên, sinh viên bản lĩnh chính trị chưa vững vàng, kiến thức lịch sử còn nhiều lỗ hổng đã chao đảo, nghe theo luận điệu sai lệch của họ. Nhưng họ không biết được rằng, càng điên cuồng chống phá bao nhiêu, càng bịa đặt, vu khống, xuyên tạc bao nhiêu thì sự thật vẫn là sự thật, chính những thông tin rộng rãi, đa chiều từ internet, phản ánh chân thực những gì đang diễn ra tại Việt Nam, trên Biển Đông và thế giới, bản thân những người này tự bóc trần sự “ấu trĩ” tả khuynh của mình.

Tất cả những biện pháp mà Đảng, Chính phủ ta tiến hành đều thể hiện đường lối ngoại giao kiên quyết, khéo léo, có sự kế thừa từ truyền thống hòa hiếu, yêu chuộng hòa bình của cha ông ta để lại, nhất là tư tưởng Hồ Chí Minh về đối nội, đối ngoại, an ninh quốc phòng. Hơn nữa, để rộng đường dư luận, để thế giới hiểu rõ về đường lối, chủ trương của ta, Chính phủ đã tạo điều kiện để các nhà báo nước ngoài ra tận khu vực Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm chủ quyền của ta. Đặc biệt, với bài phát biểu của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh, trong bầu không khí nóng tại Hội nghị Đối thoại Shangri-La (Singapore) vừa qua, dư luận yêu chuộng hòa bình quốc tế hoàn toàn ủng hộ Việt Nam. Tất cả đều khẳng định, cho tới nay, Việt Nam vẫn giữ được cách hành xử đúng mực và hòa bình. Điều này khẳng định một lần nữa, quan điểm của Nhà nước ta trước sau như một, kiên trì giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, phù hợp với quy định của Công ước quốc tế về Luật Biển năm 1982 cũng như xu thế của thời đại ngày nay, đó là hòa bình, hội nhập và hợp tác. Đồng thời, chủ trương này cũng đúng với đạo lý của nhân dân Việt Nam ta từ bao đời nay: Đem đại nghĩa thắng hung tàn/Lấy chí nhân thay cường bạo. Hơn nữa, trải theo chiều dài lịch sử đất nước, dân tộc Việt Nam thường xuyên phải đối đầu với họa xâm lăng, với chiến tranh nên dân tộc này, đất nước này khát khao hòa bình hơn ai hết. Vì vậy, bất kỳ ai kích động chiến tranh, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, chia rẽ sự gắn bó máu thịt giữa Đảng với nhân dân, kẻ đó có tội với nhân dân.

Chúng ta tin tưởng rằng với quyết tâm xây dựng niềm tin chiến lược, sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, với đường lối đối nội, đối ngoại đúng đắn, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại, kế thừa tinh hoa văn hóa dân tộc, nhân dân Việt Nam cùng với Đảng và Chính phủ sẵn sàng đập tan mọi âm mưu xâm lược từ bên ngoài, mưu đồ phản động từ bên trong.

ĐOÀN TƯ/Báo Khánh Hòa
Tiêu đề và một số từ trong bài tôi đã tự ý sửa từ "Ấu trĩ tả khuynh trong chính trị " thành cơ hội chính trị . Có lẽ tác giả dùng cụm từ "Ấu trĩ tả khuynh trong chính trị " như một cách chơi chữ để chỉ đám mạo danh cộng sản , mạo danh yêu nước mà chống lại sự lãnh đảo của Đảng , phản Đảng , phản cách mạng tương tự những tên hồng vệ binh phá hoại trong cách mạng văn hóa ở Trung Quốc .

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

"Nhật Ký Yêu Nước (Mỹ), Việt Tân".. Gọi Tên Những Kẻ Phản Bội


☭ Chúng là ai?

Xin khẳng định rằng chúng là “những kẻ phản bội”! Sở dĩ nói chúng là kẻ phản bội, vì chắc rằng chảy trong chúng là dòng máu người Việt, ngôn ngữ chúng viết là tiếng mẹ đẻ. Thế nhưng chúng bán rẽ cả danh dự, nhân phẩm, lòng tự tôn dân tộc để làm "tay sai bàn phím" cho kẻ thù. Chúng cũng là những kẻ vô học, vì những thứ chúng được học không phải là khoa học, mà là học cách để phá hoại một đất nước, học cách “hôi của” về chính trị, chúng nghe, nói, nhìn bằng những đồng tiền đô la bẩn thỉu..

Chứng minh cho nhận đinh này, thời gian qua chúng ta cũng đá thấy rõ từ các trang page Facebook như Nhật Ký Yêu Nước (Mỹ) hay Việt Tân cùng các đài BBC Tiếng Việt, RFA và VOA Tiếng Việt... đang ráo riết hoạt động, cung cấp tin tức phiến diện, kích động nhằm gây nên dư luận xấu trong nhân dân. Dễ thấy, như đài BBC Tiếng Việt nó đang cố tình che đậy hết tất cả những điều tốt đẹp, những điểm sáng kinh tế của Việt Nam, nó chỉ chăm chăm giật các tít bài “xoi mói” đời sống chính trị Việt Nam? Nếu là khách quan thì bên cạnh tin tức tiêu cực (nếu đúng) sao không có bất cứ một thông tin nào là tích cực về đời sống chính trị Việt Nam? Phải chăng nền chính trị Việt Nam chỉ có cái gọi là đấu tranh vì “dân chủ”, “tự do tôn giáo”, “bất đồng chính kiến”, “tham nhũng”…? Có lẽ người đài BBC nên học lại bài học đầu tiên về tư cách người làm báo! Tiếc thay, hiện có khá nhiều người Việt Nam vì tò mò bởi những tin tức “độc, hot” nên đã vội tin vào những thông tin từ phía nhà đài BBC.

Không như Nhật ký yêu nước (Mỹ) hay Việt Tân cực đoan chuyên hành nghề chửi bới và xuyên tạc tình hình Việt Nam một cách ngu xuẩn, không đáng bàn, đài RFA cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ hơn, có phóng viên đến Việt Nam thu thập tin tức, phỏng vấn các quan chức trong chính phủ Việt Nam. Để tỏ ra mình là cơ quan ngôn luận nghiêm túc, RFA gọi các quan chức trong chính phủ Việt Nam bằng chức danh rõ ràng. Họ tránh tối đa sử dụng các ngôn từ cảm tính hay cách nói xách mé hay xấc láo mà những kẻ vô học này thường dùng. Những chiêu bài mà RFA đặc biệt quan tâm khai thác tối đa là tự do, dân chủ, và tôn giáo. Họ rất thích chơi bẩn Việt Nam bằng cách tung tấm hình Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng khi la hét trước tòa, nhưng lại ém nhẹm tấm hình những tù nhân trần truồng ở nhà tù Guantanamo bị chó berger dọa cắn, những bức hình mà tù nhân bị tra tấn dã man. Thậm chí, họ cũng không ngại dựng chuyện, biến từ chuyện không có thật thành những chuyện như thật. Họ không xấu hổ khi sẵn sàng nói sai sự thật. Khách quan của RFA là như thế đó?!.

☭ Thủ đoạn tinh vi:
- Chúng tiến hành mời gọi biểu tình thuê với giá từ 200.000-300.000VNĐ.
- Tán phát các tài liệu biêu tình, đòi đa nguyên đa đảng, kêu gọi biêu tình ôn hòa, nhưng đứng đằng sau kích động, phá hoại.
- Lợi dụng các cuộc biêu tình phản đối Trung Quốc về Biển Đông để kích động biểu tình trên phạm vị cả nước. tập dượt cho cách mạng màu ở Việt Nam
- Riêng trên các trang Facebook chúng xóa và chặn những người bất đồng chính kiến, những người tố cáo sư phản bội của chúng.Đăng xen lẫn những bài vở kích động là những thông tin có vẻ là yêu nước để thu hút sự chú ý của mọi người..

☭ Hãy cảnh giác!

Bạn hãy cảnh giác khi tiếp nhận thông tin. Hãy trách nhiệm khi chia sẽ thông tin, đừng biến mình vô tình trở thành người tiếp tay cho ý đồ của chúng. Sứ mệnh chung của chúng là gây xáo trộn xã hội để kích động quấy rối an ninh Việt Nam. Ngay cả những bản tin có vẻ như là “khách quan”, nhưng kỳ thực là được phát thanh cùng với những bản tin ngụy biện và xuyên tạc khác nhằm cho người nghe thấy Việt Nam đang rất lạc hậu và sự lạc hậu là do chế độ. Cái thông điệp mà các nhà đài này hướng đến vẫn là muốn thay đổi chế độ. Thay bằng ai? Bằng những “nhà dân chủ” kiểu Lê Chiêu Thống tân thời mà Mỹ, Pháp, Anh đang cố gắng hà hơi tiếp sức nuôi dưỡng.

Bài viết này muốn nhắc nhở đến những người nào còn lầm tưởng Nhật ký yêu nước (Mỹ), Việt Tân, BBC, RFA, RFI, VOA… đang đấu tranh cho quyền lợi của người Việt?. Rằng chúng là những tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Anh, Mỹ, Pháp, và có một nhóm người Việt lưu vong làm việc tại đây góp sức làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội ở Việt Nam để người nước ngoài có cơ hội “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đã và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt hoặc tự nguyện cần ý thức được rằng những kẻ vô học ấy - chưa bao giờ khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam. Do đó, cộng tác với họ cũng đồng nghĩa với việc chém một nhát dao vào xướng máu đồng bào mình…Mà đúng hơn là làm tay sai - kẻ phản bội!..

☭ Bài viết tổng hợp từ nhiều nhận định
☭ Chia sẽ đến mọi người thông tin này nhé các bạn..!

Nguồn

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

NGUYỄN LÂN THẮNG “CON RẬN” CẮN NÁT BẢNG VÀNG GIA PHONG

Bùi TÍn

NVM FB – Sau khi NVM viết bài “Điều trần một phía, làm sao khách quan” phê phán Nguyễn Lân Thắng cùng một nhóm “cá nóc gơ” tự xưng “nhà báo độc lập” được đám rận cờ vàng câu kéo sang Mỹ sủa bậy nói xấu Tổ quốc, Nguyễn Lân Thắng đã có bài viết tiếp tục xuyên tạc về NVM. Lẽ ra, theo quan điểm “chó cứ sủa đoàn người cứ đi”, NVM sẽ không thèm chấp luận điệu ba xu của những kẻ như Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Thuỳ Trang đang công kích mình. Nhưng để rộng đường dư luận, NVM cũng có vài điều nói rõ như sau:
1/ Việc Thắng bịa đặt “nhưng chúng ta chưa hề thấy Nguyễn Văn Minh một lần nào viết bài bênh vực cho chính những người bộ đội phục viên hay thanh niên xung phong bị cưỡng chế đất…” là hết sức hồ đồ. Trên thực tế, NVM hoàn toàn không phải là cây bút chuyên nghiệp viết về chính luận hay chống Diễn biến hoà bình như Thắng và các nhà rận chủ vẫn rêu rao mà chỉ thi thoảng tham gia viết, còn công việc chính, vẫn là thường xuyên viết tin bài nhiều mặt về kinh tế - xã hội, trong đó có việc bảo vệ những người dân bị oan sai, có tới hàng trăm bài báo như thế trong mấy năm qua.
2/ NVM là sĩ quan QĐND Việt Nam làm việc và được đề bạt quân hàm đúng niên hạn, không hề có chuyện “cơ hội chính trị”, chỉ trong 3 năm nhảy từ đại uý lên trung tá như Thắng suy diễn. Cũng như Nguyễn Hùng BBC từng viết bài xuyên tạc NVM, Nguyễn Lân Thắng đã tỏ rõ sự nghiệp dư, không phải là nhà báo khi hồ đồ, không tìm hiểu kỹ đã suy diễn tùm lum như vậy
3/ Những sự việc nhà báo bị xâm hại, cản trở khi tác nghiệp ở VN là có, cũng như ở bất cứ quốc gia nào nhưng chỉ là số ít và những người vi phạm đều đã bị xử lý nghiêm. Những nhà báo như Ngọc Năm, Thế Dũng, Phi Long…đều là những đồng nghiệp đang tác nghiệp chung địa hạt với NVM, không thấy họ bức xúc gì cả khi đã được bảo vệ theo đúng pháp luật, đâu cần những kẻ “đó rách ngáng…nước mát tưới ruộng” như Lân Thắng kêu quyền lợi giùm họ. Không thể viện dẫn những trường hợp như thế để nói VN không có tự do báo chí.
4/ Điều nữa, con chim có tổ, con người có cội nguồn, Nguyễn Lân Thắng hãy biết sám hối, quay đầu là bờ vẫn còn kịp, Đừng là con rận cắn nát bảng vàng gia phong của gia đình, dòng họ như một bạn đọc trên mạng đã từng viết về Thắng, xin trích lại để mọi người cùng suy ngẫm: 
Nguyễn Lân Thắng – người đã bị tạm giữ vì được cho là hành động của y phá hoại Đảng Cộng sản Việt Nam, vừa được thả ra, có một thân thế mà rất nhiều người mong muốn. Sinh ra và lớn lên trong họ tộc Nguyễn Lân, hiếm có gia đình nào có đến 8 người con đều là giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ như gia đình cố giáo sư – nhà giáo nhân dân Nguyễn Lân. Đáng lẽ ra, Nguyễn Lân Thắng nên có ý thức, có tư tưởng chính trị vững vàng như ông, như bác, như cha, như anh, chị của mình còn đằng này, Thắng lại có chuỗi hành động phá hoại đất nước, cổ súy, kêu gọi chống Đảng Cộng sản Việt Nam – nơi mà gia đình ông đã dành nhiều tâm huyết xây dựng đóng góp. “Một con rận” cắn nát bằng khen danh giá của gia đình, Thắng có thấy thẹn? Hành động lố bịch của Thắng cũng như vết ố sẽ còn mãi, khó mà tẩy sạch khi mà tư tưởng của Thắng bây giờ chỉ có một, đó là “Chống…” mà thôi?
Nguyễn Lân Thắng là cháu nội của cố Giáo sư Nguyễn Lân – người Thầy về tâm lý giáo dục và có công rất lớn trong việc xây dựng bộ môn và khoa tâm lí học, giáo dục học của hệ thống các trường Sư phạm ở Việt Nam; Là con của Phó Giáo sư – Tiến sĩ Nguyễn Lân Tráng, giảng viên bộ môn Hệ thống điện, khoa Điện, trường Đại học Bách khoa Hà Nội; Là cháu của Giáo sư – Tiến sĩ Nguyễn Lân Dũng, Giám đốc Trung tâm vi sinh vật học ứng dụng, đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X, XI, XII, giảng viên khoa Sinh học trường Đại học Khoa học tự nhiên – Đại học Quốc gia Hà Nội. Đây là gia đình danh giá, bởi tất cả những người bác, cô, chú ruột của Nguyễn Lân Thắng đều là giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ. Nhưng điều thất vọng nhất có lẽ là trong gia đình tài hoa, đức cao vọng trọng này lại có một đứa cháu trịnh thượng mang tên Nguyễn Lân Thắng.
Trong dòng họ nhà “Nguyễn Lân” từ con ruột đến con rể; con dâu; đến cháu của cố Giáo sư Nguyễn Lân đều có chỗ đứng vững chãi trong xã hội, cống hiến hết lòng cho đất nước. Vợ của giáo sư – tiến sĩ – nhạc sĩ Nguyễn Lân Tuất là phó giáo sư – nghệ sĩ công huân Liên bang Nga Svetlana Kurbetova; chồng của tiến sĩ Nguyễn Tề Chỉnh là giáo sư Bùi Thế Kỳ, sinh thời là chuyên gia đầu ngành về tim mạch ở Bệnh viện Hữu nghị Việt – Xô. Vợ của giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Lân Dũng là đại tá – phó giáo sư – tiến sĩ – thầy thuốc nhân dân Nguyễn Kim Nữ Hiếu, nguyên phó giám đốc Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 (bà Hiếu là con của cố giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Văn Huyên, Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục của Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ năm 1946 đến năm 1975). Các con dâu nhà Nguyễn Lân phần lớn là giáo viên, bác sĩ…
Truyền thống hiếu học của gia đình lan tỏa sang thế hệ thứ ba. Đại tá Bùi Ngọc Quang, người con cả của tiến sĩ Nguyễn Tề Chỉnh, hiện là Phó Viện trưởng Viện Công nghệ Thông tin – Bộ Quốc phòng; tiến sĩ Nguyễn Lân Hiếu, con trai của giáo sư Nguyễn Lân Dũng, nay là chuyên gia tim mạch có tên tuổi, giữ chức Phó Giám đốc Trung tâm Tim mạch – Bệnh viện Đại học Y Hà Nội; Em gái tiến sĩ Hiếu, chị Nguyễn Kim Nữ Thảo, hiện đang làm luận án tiến sĩ ở Mỹ. Tiến sĩ Nguyễn Lân Hùng Sơn (con trai của giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Lân Hùng) là một nhà điểu học có triển vọng, đồng thời là Phó Chủ nhiệm Khoa Sinh học – Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Ngoài ra, còn có tiến sĩ Nguyễn Ngọc Lưu Ly (con gái của phó giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Lân Trung), tiến sĩ Bùi Ngọc Minh (con trai của tiến sĩ Nguyễn Tề Chỉnh)… Tất cả đều có học vị, có trình độ hiểu biết hẳn hoi và hành động luôn hết lòng cống hiến thật sự cho đất nước, còn Nguyễn Lân Thắng thì đi ngược lại truyền thống mà ông cha đã mở lối…
Hành động ngông cuồng, của Nguyễn Lân Thắng khi ngang nhiên xông vào cơ quan chức năng, chụp hình vu khống Công an trại Lộc Hà đánh người rồi cho người tung ảnh trên mạng; sau đó lại thách thức đố ai bắt được tôi: “Nói luôn cho vuông nhá, hơn 100 thằng áo xanh đủ loại từ hình sự, phòng chống ma túy, cảnh sát cơ động của thành Vinh đạp cửa xông vào vồ 3 thằng bọn tớ còn chả làm được các đếch gì… nữa là cái loại trung cấp cảnh sát, trung cấp an ninh chưa tốt nghiệp như các bạn nhá” thật không khác nào ném bùn vào mặt gia đình của mình. Một gia đình danh giá, đức cao trọng vọng thế kia không biết đã tạo ra oan nghiệt gì để bây giờ lại chịu cảnh trớ trêu, mang tai mang tiếng? Tiếc cho ông, tiếc cho cái lý lịch sạch, cái lý lịch mà nghìn người ao ước mà ông có được giờ không còn ý nghĩa gì đối với Nguyễn Lân Thắng. Tiếc cho một con người “rận chủ” đã đi lầm đường, lạc lối, chống lại tất cả thành viên, dòng họ nhà “Nguyễn Lân”…!
Có lẽ, giờ đây thân phụ Nguyễn Lân Thắng (Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Lân Tráng) rất buồn và thấy có lỗi với dòng họ tổ tiên, nhất là với cha mình, cố Giáo sư Nguyễn Lân. Bởi, thân làm cha sinh ra con mà không dạy được con, để cho con làm xằng, làm bậy, đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của gia đình thì đau khổ vì sự bất lực của mình. Người ta nói, “cha mẹ sinh con, trời sinh tính” nên dù có muốn, một khi con đã sinh tật, sinh dã tâm thì khó lòng dạy con thành người tốt, khó dìu con đi về với chính đạo. Có lẽ Nguyễn Lân Thắng không biết rằng, cái hành động động tày trời của mình ngày hôm nay như là con dao đâm thấu tim thân phụ của mình và vết thương đó sẽ không bao giờ lành, trở thành vết sẹo đeo đẳng đeo theo ông, ám ảnh ông đến suốt cuộc đời”.
Tái bút: Khuyến mại thắng mấy tấm hình Bùi Tín - người giỏi, tài hoa gấp hàng nhìn lần thắng mà còn phải đi thái bánh phở ở Paris khi trót lội dòng nước ngược, một tấm gương tày liếp cho Thắng!


Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

THÓI HỌC ĐÒI VÀ NHỮNG ÂM MƯU ĐẰNG SAU VỤ VIỆC CỦA NHÃ THUYÊN


Cách đây nửa năm, sự việc bài luận văn về Nhóm thơ Mở Miệng của Nhã Thuyên bị chất vấn rồi đi đến kết quả bác bỏ đã gây ra một đợt sóng ầm ĩ trên báo chí. Kẻ bênh người phá, văn đàn nhộn nhạo như cái chợ vỡ mà chẳng quan tâm gì đến khổ chủ. Các báo chính thống thì lao vào chửi hội đồng, các trang lề trái thì lên gân đòi "Tự do tư tưởng". Nhưng tất cả những thứ ùm xum đó chỉ nói lên một điều rằng: Giới nhà văn Việt Nam bây giờ đúng là loài "chim ăn xác thối", hễ ở đâu có mùi thối là bay đầy đến và quang quác gọi nhau.


Chuyện này phải bắt đầu từ việc tại sao lại có bản Luận văn này và tại sao bản Luận văn này lại được người hướng dẫn cũng như Hội đồng chuyên môn công nhận. Bản luận văn "Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở Miệng" rõ ràng thể hiện bản tính bốc đồng của Nhã Thuyên. Thơ của nhóm Mở Miệng về bản chất không phải là thơ của "kẻ bên lề" như cô đã gọi. Đó là trò chơi chữ của lũ học trò tập tọe làm thơ , không có giá trị về mặt nghệ thuật. Tập tọe này, đúng như Nhã Thuyên gọi, là sự "thực hành". Nhưng một bản luận văn Thạc sĩ lại đi bàn về mấy kẻ tập tọe thì kể ra cũng đáng buồn cho nền văn học nước nhà! Chả khác nào nói Văn Học Việt Nam bây giờ không có gì đáng bàn hơn cái tập tọe. Đáng buồn hơn nữa là người hướng dẫn thuộc tầm cỡ giáo sư và Hội đồng chuyên môn toàn những người đã lão làng. Nhưng tại sao lại có hiện tượng này?

Cái này bắt đầu từ mốt "Văn học hậu hiện đại". Hậu hiện đại là một trào lưu văn học nổi tiếng ở Âu Mỹ từ những năm 1950 và mới được du nhập vào Việt Nam khoảng chục năm lại đây. Do ảnh hưởng mốt từ thế giới nên Hậu hiện đại đã trở thành một thứ thời thượng ở Việt Nam mà các ông thày giáo mực thước ở trường Sư Phạm nếu không chạy theo thì sẽ bị coi là lạc hậu và kém hiểu biết. Nhưng Hậu hiện đại là gì thì chả ai biết, khen thì vẫn khen, không khen sợ bị bảo là không hiểu, y hệt như câu chuyện "Bộ quần áo mới của Hoàng đế", thấy Hoàng đế cởi trần cởi truồng nhưng vì sợ hãi mà vẫn tấm tắc khen chiếc áo đẹp. Tôi không phủ nhận văn học Hậu hiện đại trên thế giới, nhưng chắc chắn rằng Hậu hiện đại ở Việt Nam chỉ là một mớ hổ lốn của những kẻ kém cỏi về kỹ năng và cấu trúc, trốn chạy vào những hình thức phá cấu trúc đang được tôn vinh để đánh bóng tên tuổi cho bản thân. Bùi Chát, Lý Đợi với cái nhóm Mở Miệng là những kẻ như vậy. Sự đánh bóng này càng được bóng bẩy hơn khi Bùi Chát tham gia vào phong trào dân chủ và mở NXB Giấy Vụn. Thơ ca của Mở Miệng không đưa nhân vật này lên vị trí hàn lâm và có tiếng nói mà bị coi rẻ như đám nhà thơ dở hơi, vậy nên dân chủ là cái áo đẹp đẽ hơn, sang chảnh hơn mà Bùi Chát cần phải khoác trong sự nghiệp văn học của mình.

Việc xét lại bản luận văn này là hoàn toàn hợp lý, vì cho dù chuyên môn của Nhã Thuyên rất tốt, nhưng tôn vinh một thứ "thơ vụn" không có giá trị về nghệ thuật hay tư tưởng thì đó là sai lầm lớn nhất của Nhã Thuyên. Có lẽ cô chỉ nghĩ rằng đề tài này sẽ mang lại sự đột phá, thay đổi nhận thức của các ông giáo sư già nua của trường Sư Phạm, đồng thời muốn ghi danh như một nhà phê bình Hậu hiện đại Việt Nam. Cô không ngờ được rằng cô lại trở thành vật thí mạng cho các trò đấu đá chính trị khác.

Ngay khi bị "chửi hội đồng" thì Nhã Thuyên được nhà văn Nguyên Ngọc và một số học giả "cấp tiến" khác bênh vực. Mới đây, Văn đoàn độc lập lại khơi lại vụ việc này như một vụ điển hình để hô hào tự do tư tưởng. Họ nhầm lẫn một điều trầm trọng. Trường đại học, nhất là đại học Sư Phạm, là nơi xây dựng các chuẩn mực để hình thành nhân cách cho giới trẻ, bởi thế một số chuẩn mực về thẩm mỹ và sự lành mạnh cần được đảm bảo. Sự phá cách có thể tự do diễn ra ở văn đàn, báo chí, thậm chí một số trường đại học khác, nhưng khi đã là giảng viên của Sư Phạm thì phải tuân thủ các quy định của Sư Phạm. Giống như Văn đoàn Độc lập chắc chắn không chấp nhận những người tin tưởng Đảng Cộng Sản, vậy thì chẳng ai dại gì mà đi viết tác phẩm ca ngợi Đảng Cộng Sản hay các tiểu luận phê bình tôn vinh văn học Cách mạng ở đó cả.

Tự do tư tưởng không phải là yêu cầu một tổ chức hay cơ quan này phải chấp nhận cá nhân có tư tưởng khác mình có địa vị và quyền lợi ở trong đó. Tư tưởng vốn dĩ đã là thứ không thể trói buộc, mỗi người sẽ có một hướng tư tưởng khác nhau. Một xã hội có tự do tư tưởng là một xã hội cho phép những người có suy nghĩ khác biệt có những cơ hội khẳng định tư tưởng của mình. Ở Việt Nam hiện nay quá dễ dàng cho điều này! Nếu luận văn này Nhã Thuyên không gửi cho trường Sư Phạm mà cho các tổ chức khác thì có lẽ sự việc này đã không xảy ra. Bởi như đã nói ở trên, một khi tham gia và tổ chức hay cơ quan nào đó, nhận lợi ích từ đó, người ấy bắt buộc phải tuân thủ một số quy chế chung của nơi ấy.

Điều đáng nực cười trong vụ này là, một bên nhân danh tự do tư tưởng, một bên nhân danh gìn giữ chuẩn mực xã hội, các nhà văn chia bè chia cánh đánh nhau như mổ bò, chẳng khác nào cảnh thanh toán xã hội đen. Mâu thuẫn này hẳn phải có từ lâu, chủ yếu là ghen ăn tức ở, trâu buộc ghét trâu ăn. May sao xảy ra sự cố một cô nghiên cứu sinh trẻ tuổi, hám danh, hám đột phát mà hai phe cánh này có cớ đánh nhau. Kể ra cũng xôm tụ, bạn đọc có cái để xem! Chứ lâu lắm rồi không thấy có tác phẩm văn học nào đáng quan tâm (nếu có thì cũng bị hai phe to mồm này chiếm trang trên truyền thông, làm phân tán chú ý của độc giả), dần dần người ta đã quên mất rằng Việt Nam còn có các nhà văn. Ít ra thì sau vụ việc này, nhiều tên tuổi lớn lại một lần nữa được "ăn mày dĩ vãng"...

Trần Trung